NỘI DUNG CHI TIẾT
Soái ca
4/2/2018

 

Truyện ngắn dự thi của Phùng Phương Quý

 

Cả tuần nay trời đột nhiên trở lạnh. Đang nắng nóng miên man, ông trời giở mặt tụt xuống còn 9 độ C, cơ thể không thích ứng kịp, nên mấy cô công nhân trong tổ sơn bị cảm cúm, hắt hơi sổ mũi liên tục. Lại cái bệnh nghề nghiệp, bụi sơn bay mù mịt, có bảo hộ lao động kỹ đến mấy thì nó cũng tìm cách len vào lá phổi con người ta. Cả tổ ngồi co ro quanh đống lửa nhỏ đốt bằng những thanh gỗ bao bì hàng vương vãi. Tuấn râu dậm dậm chân cho đôi ủng chặt thêm, rồi vươn vai đứng dậy:

- Làm việc thôi bà con! Càng ngồi càng rét!

- Vắng chúa nhà gà mọc đuôi...! Chờ tổ trưởng đã. Hôm nay sao anh Hùng đến muộn thế nhỉ?

Tuấn râu trừng mắt. Con bé Xuân kia đanh đá cá cầy, dám hỗn với cả tổ phó. Vắng trưởng thì có phó! Đến giờ làm việc là phải khởi động chân tay lên. Hôm nay phải sơn cho xong hơn trăm mét dầm sắt chữ L, ngày mai bên cơ khí họ còn kịp lắp đặt sửa chữa cầu thang ống dẫn. Tuấn râu vẫy tay cho cậu Thủy trẻ nhất tổ. Hai người khiêng thanh sắt đầu tiên ra, bắt đầu đánh bóng bằng máy phun cát.

- Nào! Làm đi! Ba người một nhóm! Khẩn trương lên, không ông Hùng đến bây giờ lại nghe chửi.

Tuấn râu hò hét, thúc giục.

Chiếc máy phun cát chạy xè xè, rít lên chói tai khi dòng cát nhỏ và mạnh chạm vào bề mặt thanh thép. Cậu Thủy lột khẩu trang, níu tay áo Tuấn râu:

- Sao thế này hả anh Tuấn? Càng phun nó lại càng rỗ như tổ ong!

Tuấn râu dừng máy, cúi xuống xem xét. Thanh thép dài bốn mét, bên ngoài có màu xanh đen bóng loáng, vậy mà phun cát đến đâu, lớp sơn ngoài bay đi trơ ra mặt thép lỗ chỗ. Những sợi râu quai nón của Tuấn như dựng ngược cả lên.

- Thép rởm! Trong hóa đơn xuất hàng ghi là thép Hòa Phát, nhưng tao đảm bảo đây là thép Đa Hội, đồ gia công nên mới rỗ nhằng nhịt thế này.

- Thôi dừng lại, chờ anh Hùng đã!

Nghe lời chị em trong tổ, Tuấn râu cho ngừng công việc. Đúng là phải chờ anh Hùng. Chỉ ông ấy mới có cách xử lý những vụ như thế này, chứ Tuấn râu chỉ to mồm, chứ không biết làm thế nào. Vừa lúc đó thì Hùng lững thững bước tới, vẫn quần bò, áo khoác da, chứ chưa thay bảo hộ lao động.

- Sao chưa làm việc đi, còn chờ gì nữa? Tuấn tạm thời phụ trách tổ nhé! Tớ chuyển công việc rồi!

Cả tổ ngơ ngác, giương mắt ngó vào đội trưởng.

- Anh đi đâu? Cô Xuân đanh đá sốt ruột hỏi.

- Xuống bãi nguyên liệu, cạo rỉ!

Ai cũng phì cười. Cái ông chúa nguyên tắc này cũng biết đùa. Thợ sơn bậc 7, lại là tổ trưởng, ông xuống bãi nguyên liệu cạo rỉ thật á? Thôi ông làm ơn xử lý vụ mấy thanh thép rởm này đi. Có tiếp tục sơn hay thôi? Thép này thằng Thủy thư sinh nó bẻ một phát là gãy chứ đừng đợi tới anh Tuấn râu. Sơn rồi, đem lắp vào cầu thang đỡ ống dẫn thì nguy hiểm lắm, mà cũng chả được mấy nả đâu, khéo ba tháng sau lại phải thay.

- Hôm qua ai nhận lô thép này?

 Hùng nóng nảy hỏi.

- Em nhận! Thấy thủ kho nó ghi là thép Hòa Phát thì biết là Hòa Phát, ai kiểm tra làm gì!

Tuấn râu cằn nhằn bực bội, gãi cằm sồn sột.

- Bây giờ có làm tiếp không anh Hùng?

- Việc này để Tuấn râu quyết! Tớ phải xuống bãi nguyên liệu ngay không bị trừ công thì khổ. Nhưng khuyên chú Tuấn nên lập biên bản cho anh chị em ký vào, gửi lên phòng phó Giám đốc phụ trách kỹ thuật.

Tuấn râu giật tờ giấy trên tay Hùng, tròn mắt đọc. Đúng là có quyết định điều chuyển anh Hùng từ tổ sơn xuống bãi nguyên liệu thật. Không thể hiểu nổi. Thôi anh Hùng cứ làm cho bọn em tờ biên bản đã. Sau đó cả tổ kéo lên phòng Giám đốc kiến nghị, đòi người về. Ai lại để một thợ sơn giỏi bậc nhất, nhì trong Công ty đi cạo rỉ là thế nào?

- Cô Xuân nhiều ý kiến nhất, giờ lập biên bản về lô thép rởm này đi, cố gắng giúp cậu Tuấn. Nếu không có người mới về, cậu ấy sẽ lên tổ trưởng. Chiều nay, hẹn cả tổ ở quán Trung Nghĩa, tớ đãi thịt chó, tiện thể liên hoan chia tay luôn.

Hùng vội vã đi về phía cổng Bắc, nơi có bãi tập kết nguyên liệu của nhà máy. Mấy cô gái đứng lặng, nước mắt chảy vòng quanh. Tuấn râu giận dữ nhổ nước bọt, đá thanh sắt văng từ trên bệ kê xuống đất. Chuyện này hơi bất ngờ, mặc dù mọi người trong tổ đã linh tính thấy nó. Mẹ kiếp! Soái ca của tổ mà cũng bị đì thế này, bọn tép riu như cánh con Xuân, thằng Thủy thì nước mẹ gì. Nói gì thì nói, Tuấn vẫn thấy anh Hùng giỏi. Cả chuyên môn lẫn tinh thần đấu tranh phê bình. Tuấn cảm thấy ngượng, vì biết mình không có dũng khí ấy. Mười mấy năm phọt phẹt làm phó thường dân, năm ngoái mới được cất nhắc lên chức tổ phó. Thôi thì an phận làm công ăn lương, vo ve nhiều chuyện, không khéo chẳng dính đầu cũng dính tai. Tuấn sợ, thấy anh Hùng thường tỏ ra thẳng tính, bộc trực, dám đương đầu với cả sếp lớn, sếp bé mỗi khi quyền lợi của anh em tổ viên bị ảnh hưởng, hoặc những việc làm khuất tất của một số người. Cô Hồng phòng vật tư ngán nhất mỗi khi tổ sơn có giấy đề nghị xuất vật liệu. Lần ấy anh Hùng bảo Tuấn râu cầm giấy đề nghị lên Phòng vật tư, đi một lúc rồi trở về tay không.

- Sao về không?

- Chị Hồng bảo làm lại. Ghi là xin cấp sơn chống rỉ hoặc sơn phủ, chứ không được ghi tên loại sơn. Dở hơi thế!

- Đi theo tao!

Hùng và Tuấn kéo lên chỗ cô Hồng vật tư.

- Đề nghị chị làm hóa đơn cấp sơn để anh em họ làm không muộn giờ rồi!

Chị Hồng gỡ đôi kính cận để xuống bàn, chỉ ngón tay có chiếc móng sơn màu đỏ vào Tuấn.

- Tôi bảo về làm lại giấy đề nghị cấp sơn, xong chưa?

Hùng cũng dằn tờ giấy xuống bàn:

- Yêu cầu chị nhìn cho rõ! Tổ sơn yêu cầu cấp năm thùng sơn lót chống rỉ hiệu Benzo. Mười thùng sơn Jojo sơn phủ chống a xít. Vì chúng tôi đang sơn ống dẫn bên phân xưởng hóa chất. Chủng loại sơn trong kho vật tư tôi đều nắm rõ, chị định ghi lấp lửng thế này để làm gì?

Thấy Hùng to tiếng, chị Hồng vội thu tờ giấy kẹp vào chồng sổ, bắt đầu viết hóa đơn.

- Thôi các ông be bé mồm hộ tôi tí! Có thế mà cũng ầm ĩ lên!

Lấy được sơn rồi, Hùng mới nói nhỏ với Tuấn râu.

- Con mẹ này nó làm ăn láo nháo! Cậu mà không ghi rõ chủng loại, tới lúc vào sổ nó thay đổi tên chủng loại sơn, ăn chênh lệch. Tao còn lạ gì mánh ấy!

Chuyện đình đám nhất là hồi tháng ba anh Hùng vớ được cậu Thân thủ kho đem bán sắt vụn hàng trăm chiếc cờ lê, mỏ lết, tuốc nơ vít còn mới keng. Cô nàng mua sắt vụn có thằng con học lớp ba cùng với con gái của anh Hùng, đi họp phụ huynh lần nào cũng ngồi cạnh nhau, thành ra quen thân. Hôm thấy Hùng chỉnh lại xích xe máy, trầy trật với chiếc mỏ lết cũ, cô nàng bỗng dưng mủi lòng.

- Chủ nhật đi họp phụ huynh em tặng cho chiếc mới. Gớm, tổ trưởng gì mà dùng toàn đồ cổ thời Bảo Đại.

Cầm chiếc mỏ lết sáng choang, ghi rõ mác nước ngoài, đúng nhãn quốc gia tài trợ cho nhà máy, anh Hùng giật mình. Cô nàng sắt vụn bảo anh giữ kín đừng nói với ai, chứ lô hàng này mua giá sắt vụn, nhưng bán giá hàng ngoại, cũng lãi được gần chục triệu đồng. Rồi cũng phải cưa đôi với lão thủ kho đấy, ăn mình được đâu. Cậu Thân là cháu rể ông trưởng phòng vật tư, trước là nhân viên bảo vệ công trường, mới được chú lôi về nhà máy ba năm nay, cho làm thủ kho. Ba năm mà Thân thay đổi hẳn. Từ lúc chỉ có chiếc xe cánh én rách, nay vợ chồng ai cũng xe tay ga bốn, năm chục triệu, xây nhà mới khang trang. Đến nỗi ông anh trưởng phòng cũng phải ngại, từng mắng em rể là đồ “đầu bò”. Ăn cướp ở đâu ra mà huênh hoang thế? Có ngày tao đuổi về nhà nuôi vịt. Vụ bán dụng cụ sản xuất thành đồ phế liệu cuối cùng cũng bị Hùng tố cáo. Cậu Thân về phòng bảo vệ, ra gác cổng, nhưng trưởng phòng vật tư thì ghét Hùng ra mặt. Mỗi lần gặp soái ca tổ sơn lên nhận vật tư, ông ta như muốn nuốt chửng tên nhiễu sự.

Hùng soái ca còn làm một vụ ầm ĩ nữa trên phòng tài vụ. Ấy là cuối năm ngoái khi cô Ngọc tổ viên nghi ngờ bị cắt xén tiền thai sản. Sau sáu tháng nghỉ đẻ, Ngọc đi làm. Một hôm cô kể với cả tổ mình được thanh toán mười tám triệu đồng tiền thai sản. Hùng chợt hỏi:

- Cô được thanh toán mấy khoản trợ cấp?

- Hì hì! Em đẻ con đầu lòng, chắc được một khoản thôi anh ạ!

- Cái gì? Lương của cô ba triệu nhân với sáu tháng chế độ, được mười tám triệu thì đúng rồi. Thế còn tiền trợ cấp sinh con?

Cả mấy cô tổ viên cười nghiêng ngả vì ông tổ trưởng ngớ ngẩn. Tiền ấy chả tiền sinh con thì tiền nuôi chồng à? Hùng bực mình quát lên:

- Tao cũng có vợ đẻ, tao lại không biết à! Tiền trợ cấp sinh con khác. Tiền trợ cấp một lần sinh khác. Cô Ngọc còn được khoản trợ cấp sinh con nữa, bằng hai tháng lương tối thiểu. Bây giờ mức lương tối thiểu là một triệu hai trăm mười nghìn, vậy là còn hai triệu tư hai chục. Lên tài vụ đòi hết đi cho tao.

Cô Ngọc sợ rúm vào, chả dám hó hé gì. “Thôi! Có hai triệu bạc, lên quấy rầy các bà ấy, có khi lại rách việc”. Vậy là Hùng đùng đùng dẫn cô Ngọc lên phòng tài vụ. Đừng có kiểu “con nhà lính, tính nhà quan”, đồng tiền mồ hôi nước mắt, hai triệu không mua sữa cho con được hai tháng à? Bà Việt kế toán nhăn nhó, mỉa mai:

- Cô Ngọc là vợ anh à?

Hùng cũng tức đỏ mặt:

- Không phải vợ tôi! Nhưng là lính của tôi! Tôi dắt cô ấy lên hỏi các bà, tại sao tiền chế độ sinh sản của cô Ngọc lại thiếu hai tháng lương cơ bản tiền trợ cấp sinh con mỗi lần?

Chị Việt cười khẩy:

- Thợ sơn mà cũng biết cả về tiền chế độ à? Anh giỏi thì cấp cho cô ấy đi!

Lúc này thì Hùng soái ca không nhịn được nữa. Anh đứng giữa phòng tài vụ, to tiếng:

- Có cần tôi đưa mấy điều quy định trong  Luật Bảo hiểm xã hội ra không? Nếu các chị quên hay tính nhầm thì xem lại đi, trả cho cô Ngọc hai tháng trợ cấp sinh con một lần. Đừng để tôi làm đơn kiện lên Bảo hiểm xã hội...

Anh lại đùng đùng trở về tổ, vừa đi vừa cằn nhằn chửi thầm. Cô Ngọc chạy gằn phía sau, giọng đầy nước mắt:

- Có sao không anh? Mấy ông bà phòng tài vụ mà thù vặt, em chết trước.

Hùng soái ca không nói gì, chỉ nhổ nước bọt phì phì. Đầu tuần sau, thấy bà Việt gọi cô Ngọc lên nhận hai triệu tư tiền trợ cấp. Chị xin lỗi vì nhân viên kế toán quên mất.

Cái cách mà soái ca tổ sơn thể hiện trong công việc đã dẫn đến hậu quả ngày hôm nay, là anh bị điều xuống bãi nguyên liệu cạo rỉ. Sau cơn sốc buổi sáng, cả tổ im lặng quây quần lại, mười sáu con mắt nhìn chằm chằm vào nhau, truy vấn. Giờ phải làm gì cho anh Hùng đây? Anh ấy từng hết lòng vì tập thể, giờ tự nhiên bị chèn ép đến mức khốn nạn thế này. Tuấn râu bức bối giật mấy cọng râu mọc dài ra dưới cằm:

- Tổ mình phải làm gì? Hay chúng mình cùng kéo lên Giám đốc đòi người?

Cô Xuân mím chặt môi, lúc lâu bật ra lời nói:

- Không được! Làm thế hóa ra tổ mình đình công, lãn công à? Em tin soái ca sẽ có cách đối phó. Giờ tổ mình nên hợp sức với anh ấy, gây sức ép với lão trưởng phòng vật tư là ổn thôi. Anh Tuấn đưa cái biên bản sắt rởm sáng nay đây. Em đi giải quyết cho.

Buổi sáng rét tê cóng chân tay, mọi người vẫn đến sớm tập trung tại công trường. Ai cũng ngong ngóng nhìn ra phía cổng, chờ dáng người cao lớn, chắc nịch của Xuân xuất hiện. Mãi rồi cũng thấy cô nàng hiện ra, bước chân nhanh nhẹn, tay cầm ổ bánh mì vừa đi vừa ăn.

- Sao rồi em gái yêu?

Tuấn râu nheo mắt hỏi.

- Thế nào hả chị Xuân?

Mấy cô gái nhao nhao tranh lời nhau.

- Chưa biết thế nào! Nhưng em đã cảnh báo với lão trưởng phòng. Nếu anh Hùng không trở lại tổ sơn, biên bản sắt rởm sẽ đặt lên bàn phó Giám đốc kỹ thuật. Lão ta cười khinh khỉnh, nhưng nhìn ánh mắt thấy cũng có vẻ lo lắng.

Vậy mà cả tuần sau, tình hình không có gì biến chuyển. Cô Xuân đã xin Tuấn nghỉ việc buổi chiều, tiếp tục “đi sứ” lên phòng phó Giám đốc. Nhưng cô chưa kịp đi thì đã có lệnh gọi Tuấn râu lên Phòng vật tư. Gần trưa, Tuấn trở về với vẻ mặt ủ rũ. Anh buồn bã thông báo:

- Soái ca Hùng không về nữa rồi! Tôi vừa nhận quyết định làm tổ trưởng.

Im lặng, ngột ngạt trùm lên cả tổ. Những ánh mắt buồn bã, vẻ mặt giận dữ. Có cả mấy giọt nước mắt lã chã rơi. Họ tiếc và thương cho soái ca Hùng. Ai cũng có cảm giác như mình bị bỏ rơi, giữa bề bộn công việc và sự phức tạp của môi trường lao động.

- Em nhất định phải đi đòi lại công lý! Phải xin được anh Hùng trở lại tổ! Mai anh Tuấn cho em nghỉ cả ngày, em sẽ tuyên chiến với bọn tiểu nhân.

Cô gặp ngay Hùng ở trước cửa văn phòng Ban giám đốc. Vẻ mặt anh chẳng có vẻ gì là buồn bực hay thất vọng.

- Xuân! Giờ này lên đây làm gì?

- Em đi đòi anh về tổ!

Nước mắt cô chảy dài trên đôi má bầu bĩnh có nhiều vết tàn nhang. Hùng nhẹ nhàng nắm tay cô gái, kéo ra cổng.

- Cám ơn em và mọi người! Anh không về tổ được nữa, nhưng sẽ xuống tổ thường xuyên. Giờ đi về tổ với anh, phải chào mọi người một tiếng trước khi đi chỗ khác.

Hùng đứng giữa những tổ viên thân thiết, cảm nhận tình đồng nghiệp, tình anh em ấm áp trong ánh mắt, trong những bàn tay vỗ về lên vai, lên lưng anh.

- Thôi! Đừng ủ rũ mất khí thế! Chiều nay định chiêu đãi thịt chó, nhưng giờ bán cái cho cậu Tuấn. Khao chức tổ trưởng đi nhá. Còn tớ tụt xuống cấp phó, không phải khao?

- Tổ phó cạo rỉ à anh?

Tuấn râu tỏ ra ái ngại.

Hùng tủm tỉm cười:

- Phó phòng vật tư! Trưởng phòng được điều chuyển đi chỗ khác. Anh Liên phó phòng lên thay. Tớ bị đẩy vào ghế phó phòng! Khổ!

Những tiếng reo bật ra, ngạc nhiên. Cô Ngọc ôm chầm lấy Hùng, hôn chùn chụt lên má.

- Bỏ ra! Bỏ ra! Con bé này! Chị mày mà nhìn thấy thì khổ cả hai bây giờ.

Hôm nay trời lại nắng ấm. Hương xuân nồng nàn từ trên cao tràn xuống công trường.

                                                                                                                P.P.Q


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.