NỘI DUNG CHI TIẾT
Chùm thơ tháng 3
4/14/2017

NGUYỄN HƯNG HẢI

Trước bậc thềm Đền Giếng

Trước bậc thềm Đền Giếng đã dựng lên

Bức phù điêu khắc ghi lời của Bác

Lời của Bác cháu con xin khắc tạc

Góc bể chân trời luôn có Bác trong tim

 

Trước bậc thềm trưa ấy, gió cũng im

Chim cũng ngừng lời, hoa cũng khác

Bác đang ở trước Đền, vây quanh Bác

Hướng về Người cây lá cũng rưng rưng

 

Những người lính Đại Đoàn quân Tiên phong

Áo còn lấm bụi đường, mùi thuốc súng

Trước cửa Đền lắng nghe lời Bác dặn

Nhận trách nhiệm về mình như Bác trước Tổ tiên

 

Suốt những nghìn năm giặc giã triền miên

Vẫn trầm mặc uy nghiêm Nghĩa Lĩnh

Nhận trách nhiệm về mình như bao nhiêu người lính

Bác nhắc cháu con cũng là tự nhắc mình:

“Các Vua Hùng đã có công dựng nước

Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”                                                         

Lời của Bác cũng là lời Vua Hùng thầm nhắc

Chúng con xin ghi xương khắc cốt

Bia đá tạc lời Người cho chúng con thêm ý thức

Như Bác trước Tổ tiên nhận trách nhiệm về mình.

                                                     N.H.H

Cây Bụt mọc trong vườn Bác

Sâu  đục thân cây Bụt mọc trong vườn

Lở loét vết thương cây Bụt mọc

Lũ sâu bọ đục thành hang hốc

Cây không thể nào cúi xuống chữa cho cây

Bác bận nhiều công việc, sáng nay

Người mới ra thăm vườn sau mấy ngày đi công tác

Cây Bụt mọc không còn xanh như trước

Bác lật từng chiếc lá lên xem

Lũ sâu bọ nằm sâu trong hang hốc, chỉ lộ mặt lúc đêm

Chỉ đêm xuống mới bò ra cắn phá

Chúng leo cao chui sâu không dễ gì nhìn ra được cả

Cây Bụt mọc như người lả xuống vì đau

Đứng bên cây Bụt mọc hồi lâu

Bác biết lũ bọ sâu náu mình trong hang hốc

Lũ bọ sâu đục khoét và làm tổ trong thân cây Bụt mọc

Kéo lũ kéo đàn khi vắng Bác ở vườn cây

Lũ sâu bọ hết đường chui khi Bác xắn tay

Trộn vôi bột với rơm khô nhét vào từng hang hốc

Chỉ mấy ngày sau như bụt mọc

Cây Bụt mọc lại xanh như lúc Bác ở nhà

Rất nhiều lần Người đã kể lại chuyện này như để nhắc chúng ta

Sẽ mất cả vườn cây nếu không trừ tận gốc

Trồng cây như trồng người, học cách làm của Bác

Không để cây vào cho sâu bọ đục thân...

                                           N.H.H

Giữa Trường Sa luôn có Bác

Bác cùng chúng tôi đang ở giữa Trường Sa

Vây quanh Bác chúng tôi cùng đứng gác

Vây quanh Bác chúng tôi canh nắm đất

Nắm đất Đền Hùng đang ở giữa Trường Sa

 

Những cánh chim từ đất liền bay ra

Quanh bên Bác như chúng tôi sớm tối

Chúng tôi cũng là những cánh chim ra đây theo tiếng gọi

Xương máu ngàn đời Bác dặn nhớ trông coi

 

Giữa Trường Sa Bác đang cùng chúng tôi

Canh nắm đất mang ra từ mộ Tổ

Giữ bình yên cho từng đôi chim về làm tổ

Chúng tôi hiểu Trường Sa như hiểu chính đời mình

 

Không thể để bão gió hất từng chú chim non ra khỏi sự yên bình

Đường tuần tra chúng tôi luôn có Bác

Bác đang cùng chúng tôi đứng gác

Nắm đất Đền Hùng đang ở giữa Trường Sa

 

Nắm đất Đền Hùng đang ở giữa Trường Sa là nhắn gửi của ông cha

Bác đang cùng chúng tôi canh nắm đất

Canh cho những chú chim tha về đây cọng rác

Giữa Trường Sa luôn có Bác đi cùng.

                                           N.H.H

VŨ THỊ THANH MINH

Theo gương Bác Hồ đọc sách

Bác Hồ tấm gương tự học

25 tờ báo một ngày

Thông thạo rất nhiều ngoại ngữ

Ghi chép, đánh dấu điều hay...

Người lo bao công việc lớn

Suốt đời vì nước, vì dân

Bác vẫn dặn văn nghệ sỹ:

Đọc nhiều sách báo chuyên cần...

 

Lời Người văng vẳng đâu đây

Không học sẽ bị tụt hậu

Xã hội ngày càng tiến bước

Công việc gạt mình phía sau

Nhìn lên tấm hình của Bác

Bước ra đời thường với dân

Bác như ở bên cạnh mình

Con nghe lời Bác ân cần

Xin noi gương Người đọc sách

Khơi nguồn mạch ngầm tri thức

Suốt đời theo Bác, Bác ơi!

                                       V.T.T.M

GIANG CHÂU

            Hội báo công

Những người con theo cha ra biển cả

Giờ trên tàu vượt sóng trùng khơi

Súng trên vai gìn giữ đất trời

Khoang đầy cá nắng long lanh mắt lưới

 

Những người con theo mẹ lên núi

Ngăn suối, ngăn sông điện sáng rực trời

Chè, đào, mận theo xe đi khắp ngả

Phiên chợ rừng rộn rã khèn môi...

 

Giờ con cháu miền xuôi miền ngược

Lại cùng về đất Tổ báo công

Ơn Đảng - Bác, có mùa xuân đất nước

Đêm hội xòe náo nức hát ca

 

Khi truyền thuyết thành cuộc đời hiện thực

Trái tim người càng xúc động sâu sa

Cùng kết đoàn làm theo lời Người dạy

Hội báo công đất nước nở như hoa.

                                          G.C

ĐỖ VĂN TỪ

   Bác ở lòng dân

Có một thời

Quê tôi cử đại biểu về tận Thủ đô

Trống giong cờ mở

Rước cá từ ao cá Bác Hồ

Về ươm ao Hợp tác

Hãnh diện trương lên tấm biển

“AO CÁ BÁC HỒ”

Ngày ngày, người người qua đây

Nhìn ao phấn khởi!

Tiếc thay cái ao ấy giờ đây không còn

Cơ chế thị trường biến ao thành phố!

 

Có một thời

Quê tôi phát động

Tết trồng cây làm theo lời Bác

Khẩu hiệu, diễn văn, loa đài rầm rộ

Cây trồng xong chụp ảnh, quay phim

Khu vườn ấy giờ chia lô, bán đất!

 

Học tập Bác! Ta học gì ở Bác?

Bác vĩ đại nhưng lại rất khiêm nhường

Bác nhân văn nhưng vô cùng khoa học

Bác ưa chân thành mộc mạc

Bác không thích thói màu mè khoa trương

Học tập Bác xin cứ tự soi gương

Uốn nắn những gì còn chưa hoàn thiện

Vì nhân dân hết mình dâng hiến

Là Bác vui, vì Bác ở lòng dân!

                                  Đ.V.T

NGUYỄN ĐÌNH XÁN

Những hạt gạo nuôi chúng tôi lớn khôn

Cha mẹ tôi mòn võng đôi vai, một nắng hai sương sấp ngửa với cánh đồng

Việc tựa lông lươn, ngày vui cùng mặt trời đêm bạn với vầng trăng

Cày cấy quanh năm, hết chiêm lại mùa, ngày trông đêm đợi

Lòng vui mở hội khi lúa vàng bông, chim vui, chim hót đất trời mênh mông

Con được đến trường no cơm ấm áo, vui như chim sáo giữa trời xanh trong

Mồ hôi nước mắt tưới trên ruộng đồng, đêm ngày đỏ lửa niềm vui nào bằng!...

 

Tuổi thanh xuân như vầng trăng rằm, xa quê hương, xa bạn, xa trường

Theo lời Bác gọi chúng tôi lên đường, dù ngược hay xuôi, dù Nam hay Bắc

Hạt gạo hậu phương bốn mùa mưa nắng, lại theo chúng tôi trên đường đánh giặc

Hạt gạo dân nuôi, quân như Phù Đổng, đánh giặc đêm ngày trăm trận trăm thắng!...

 

Những hạt gạo của mẹ cha, chan nước mắt mồ hôi, một sương hai nắng

Những hạt gạo của Nhân dân, vượt bão đạn mưa bom, tình sâu nghĩa nặng

Những hạt gạo như nước uống, như khí trời ở trong thơ Bác

Những hạt gạo nuôi chúng tôi đánh giặc

Nguyễn Viết Xuân hô: “Hãy nhằm thẳng quân thù mà bắn!”...

Xưa là giặc ngoại xâm, nay là giặc “nội xâm” phải quét đến cùng:

Vì Độc lập, Tự do, vì Trường tồn dân tộc

Vì Nước mạnh, Dân giàu, cả nước tiến công!

Vần “Thắng” vút cao từ những trang Di chúc,

Đất nước hóa Rồng thỏa lòng Bác ước mong!...

                                                     N.Đ.X

NGUYỄN KHẮC BÌNH

               Mặc áo vá

“Chủ tịch Nước mặc áo vá vai là cái phúc của dân”

Câu nói của Người làm ta xúc động

Bác giản dị kiệm cần trong lối sống

Để cho ta hạnh phúc cuộc đời này

Người mặc áo vá, dành lụa tặng cụ già

Và những người có công với nước

Ta vẫn gặp hình ảnh Người giản dị

Vai áo bạc sờn và đôi dép cao su

Chạnh lòng soi gương sáng Bác Hồ

Không ít khuôn mặt “công bộc” quên lời Bác

Say quyền chức bạc tiền trong mê sảng

“Ăn của dân không từ một thứ gì” (*)

Những vi-la, xe bạc tỷ vung tay

Tiền thuế của dân ăn chia dự án

Tiền của dân đâu phải là vô hạn

Những kẻ đang tâm đánh cắp niềm tin

Giản dị kiệm cần cho dân cái phúc

Đảng gọi ta học tập tấm gương Người

Đoạn tuyệt những lời trống rỗng buông xuôi

Học làm theo Người từ việc làm nhỏ nhất

Cán bộ đảng viên là người đi trước

Để mọi người noi gương Bác làm theo.

                                           N.K.B

 

 

(*) Câu nói của nguyên PCT Nước Nguyễn Thị Doan.

 

KIM ANH VŨ

Trẩy hội Đền Hùng

                                  Gửi T.G.T

Hẹn em trẩy hội Đền Hùng

Nhưng rồi lỡ hẹn - chẳng cùng anh đi

Trước Đền Lăng Tổ uy nghi

Chắp tay biết nguyện cầu gì cho nhau?

 

Người cầu chức sắc làm giàu

Thì mình cầu ước lấy màu trẻ trung

Cúi xin chút lộc Vua Hùng

Thấy nàng công chúa Tiên Dung mỉm cười...

 

Người đi lễ hội có đôi

Tôi đi lễ hội vắng người mình yêu

Thanh minh chẳng nói chi nhiều

Nào ai biết được những điều xa xôi...

 

Tin nhau thì giữ lời mời

Một mai nuối tiếc qua rồi còn đâu?

Hội này đã nhỡ nhàng nhau

Thì xin hẹn đến hội sau tưng bừng

 

Chắp tay bái lậy Vua Hùng

Bỗng đâu lại thấy Tiên Dung nàng cười

Giã từ Đền Giếng bồi hồi

Tôi về có cả nụ cười về theo...

                                  K.A.V

HỒNG TRUNG

          Giai điệu cội nguồn

Tôi đang đứng trên núi Nghĩa Cương

Nghe tiếng dội vang rền từ quá khứ mấy nghìn năm cũ

Bệ phóng nào cũng đặt nền từ lịch sử

Bệ phóng Tổ quốc mình từ Nghĩa Cương! Nghĩa Cương!

 

Em hãy cùng anh bước lên qua hơn năm trăm bậc núi

Từ vòm cổng “Cao Sơn Cảnh Hành” ứng nghiệm khí thiêng

Để thấm cái đẹp của đất nước yêu văn chương chan hòa cùng

                                                     cái đẹp của Đạo của Đức

Hôm nay bên mộ Vua Hùng (thứ sáu) nở một loài hoa vàng,

                                  hương sắc trên tầm hương, tầm sắc

Chiến thắng giặc ngoài rồi, Người cởi áo vắt trên cành kim thoa,

                                                          Người hóa tại đây

Cái đẹp cội nguồn bao giờ cũng gắn liền dũng khí

Từ đỉnh Nghĩa Cương, cánh chim Lạc cao bay, cao bay

 

Đã qua bao triều đại, rượu đã thay bình

Đến hôm nay một trời sao mới mẻ

Dưới bóng cây thiên tuế bảy trăm năm tuổi Bác Hồ ngồi nghỉ

Và lời Người còn vọng mãi đến mai sau

 

Mồng Mười tháng Ba đi đâu ở đâu

Người dân Việt vẫn về Nghĩa Cương mở hội

Ơn các Vua Hùng, ơn Bác Hồ mãi mãi

Em hãy cùng anh ca giai điệu cội nguồn!...

                                           H.T

PHẠM THỊ THU HÀ

Gánh lễ lên Đền

Mùa lễ hội

Mấy chị, mấy cô với đôi quang gánh

Từ sớm đến khuya

Dưới chân Nghĩa Lĩnh đợi chờ

Người thuê

Gánh lễ lên Đền

 

Nắng đầu mùa thêm trĩu vai mềm

Bàn chân sạn chai bám hàng trăm bậc đá

Gánh cái Tâm

Gánh lòng thành kính và cầu mong thay người xa lạ

Gánh luôn cả công mấy chục đồng tiền lẻ

Lên Đền...!

 

Người có tiền

Cái Tâm bằng lễ đầy

Kẻ khó

Giãi bày bằng việc mọn

Hòa dòng chảy cháu con

Tất cả lên Đền...

 

Người đi lễ cười nói hồn nhiên

Người gánh lễ thuê gạt mồ hôi len lên từng bậc đá

Trên đỉnh non trầm hương nghi ngút tỏa

Ai được chứng Tâm nhiều hơn

Người thuê hay người gánh lễ lên Đền?...

                                         P.T.T.H

NGUYỄN XUÂN NGỌC

“Nhân nghĩa đào dân” (*)

Đền Trung

Nơi Vua Hùng họp Lạc hầu, Lạc tướng

Bàn việc nước, việc dân

Vua chỉ dạy hai chữ “nghĩa nhân”

 

Nghĩa nhân là đạo làm người

Là trách nhiệm với đời và xã hội

Nghĩa nhân là đường mở lối

Chọn lối nào cũng để “yên dân”

 

Lời Vua xưa sao quá gụi gần

Vua, quan cũng là dân không phải thần phải thánh

Cùng cấy lúa để dân giàu nước mạnh

Chung nguyện thề quét sạch lũ sài lang...

 

Phú Thọ quê tôi làng nối tay làng

Điều nhân nghĩa con dân ai cũng thuộc

Cháy hết mình để dựng xây Tổ quốc

Yêu mái đình thương lắm ngọn trúc xinh!

 

Người đất Tổ đương buổi mới văn minh

Vẫn sắt son, đậm tình nhân nghĩa...

                                           N.X.N

 

 

(*) Bốn chữ đại tự ở Đền Trung (Đền Hùng).

 

NGUYỄN VĨNH

       Trước đá thề

Em hẹn năm nay em sẽ về thăm

Quê ngoại một lần trong mùa Lễ hội

Áo Ba lớp

              Nón Ba tầm

                                Em đừng bối rối

Mẹ ta xưa mặc đợi cha về...

Mưa nắng, rêu phong sừng sững Đá Thề

Cây thay lá

                    Đá muôn đời vẫn Đá

 

Em giống mẹ - hoa chè, hoa sở

Mộc mạc đất quê ít nói, hay cười

Sắc Trung du dìu dịu nét người

Soi giếng Ngọc xanh hồn Xoan Ghẹo

Tấm bánh Lang Liêu đậm đà, thơm dẻo

Chảy trong mình dòng máu Rồng Tiên

 

Bên Đá Thề khoảnh khắc bình yên

Ta bỗng thấy lâng lâng thanh thản

Một đời phiêu linh, lửa lòng chai sạn

Nhớ nao nao thuở - mẹ - đánh - đòn

Chìm nổi áo cơm bao cuộc mất còn

Trước Đá thiêng xin một lần tạ lỗi

 

Chim Lạc bay về...

                       Lá chiều tìm Cội.

                                 N.V

Đặng Quang Vượng

       Em đến

Em đến

Bất chợt như mùa xuân

Hơi ấm nồng nàn san lấp mùa đông

 

Bầu trời cong như cầu vồng

Xanh hơn mắt lá

 

Mặt đất chồi non cánh mạ

Ngàn sắc hoa bức thảm dệt đất trời

 

Ôi, mùa xuân !

Em là niềm kiêu hãnh của tôi

Ta chấp nhận những gì thử thách

Và ta như ngọn cây rung theo chiều mạnh

Gió thổi

Cây không thể đứng im...

 

Gió cứ thổi theo hướng gió tin

Và em đi...

Nghĩa là ta đứng lại...

Ba trăm sáu nhăm ngày - mùa xuân thì trở lại?

 

Có một người còn đợi phía cuối đường?

                                           Đ.Q.V

ĐOÀN HẢI HƯNG

    Tiên Dung

Đọc truyện rồi, đã nhớ

Mà vẫn say mê hoài

Tiên Dung - Chử Đồng Tử

Tình đẹp trong mắt ai?

 

Vẹn toàn cả sắc tài

Nào dễ ai sánh nổi

Sao nàng chẳng màng tới

Những hoàng tử vàng son

 

Thăm thẳm một tâm hồn

Cao sang mà dân dã

Thích đất trời, biển cả

Vui vầy cùng cỏ cây...

 

Đã gặp được chàng đây

Bến sông và bãi cát

Đã gọi là hạnh phúc

Thì cứ chi bạc, vàng!

 

Chuyện đã mấy ngàn năm

Đến nay còn thổn thức

Bóng hình dù xa lắc

Tình vẫn bừng trong tim...

                        Đ.H.H

VŨ KIM LIÊN 

Linh thiêng Nghĩa Lĩnh

T

háng Ba. Anh dắt em về viếng Tổ trong ngào ngạt hương Xoan quện giữa đất trời. Nghĩa Lĩnh một miền cao uy linh bóng tỏa non ngàn. Trăm họ muôn dân hướng về nguồn cội, thành kính cúi đầu bái lễ Vua Cha. Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân đã về gần bên Tổ Mẫu Âu Cơ ngày ngày trông theo sơn hà, phù trợ an dân, bình yên xã tắc.

Tháng Ba. Con dân từ Nam, Bắc, Tây, Đông, đủ các sắc màu, dân tộc và đồng bào xa Tổ quốc một lòng hướng về Phú Thọ. Mảnh đất thiêng nằm giữa hai con sông bốn mùa ăm ắp nước, dâng phù sa bồi đắp bến bờ cùng trăm thớt Voi quần tụ. Ngàn năm trôi qua triệu năm trôi qua vẫn đất này tôn tạo, trông coi, giữ gìn Lăng mộ Tổ. Câu Xoan câu Ghẹo vẫn mượt mà thấm vào hồn dân tộc. Lắng sâu.

Nghĩa Lĩnh ngày thiêng. Em bên anh dâng nén hương trầm bái vọng các anh linh. Chân khí Vua Cha làm ấm cháu con Người. Hồn dân tộc ngấm vào từng thớ đất, từng lá cỏ, nhành cây đến khí trời cũng trong veo lồng lộng. Gập mình trước bài vị Tổ tiên, em nguyện cầu cho đất nước mình luôn là mùa xuân bất tận, cho Phú Thọ mạnh giàu, cho hồn quê, cho tình người luôn mộc mạc thân thương, vững bền cội rễ.

Nghĩa Lĩnh giờ thiêng. Muôn dân nín thở đợi chờ, nghiêm cẩn nuốt từng lời cẩn cáo. Bánh Chưng xanh, bánh Giầy dẻo thơm mịn trắng như đất trời cùng vạn vật sinh sôi. Lời tấu sớ vang một vùng sông núi. Quốc thái dân an đời nối đời bền vững, dân chèo thuyền dân đẩy thuyền lên. Nước vững mạnh lấy dân làm gốc. Dân thẳng ngay như Chò Chỉ giữa rừng, mộc mạc căn cơ như thân tằm nhả kén mà keo sơn dũng mãnh vô song. Đây đất Tổ ngàn năm tôn nghiệp lớn, ngàn năm tri ân hương khói phụng thờ. Nơi duy nhất không chỉ Việt Nam mình mà rộng ra thế giới, không một Quốc gia nào có được. Hào khí Hùng Vương chọn Phong Châu dựng Nước. Cháu con muôn đời giữ sản nghiệp Vua Cha.

Tháng Ba. Nghĩa Lĩnh linh thiêng. Dào dạt tình quê giữa hương chè Xuân và hương Nếp mật. Kiêu hãnh ngẩng cao đầu đất Tổ ngày ngày đổi mới. Tự hào thay đất và người Phú Thọ. Tự hào thay Văn Lang xưa, cố đô xưa giữa một miền Trung du xòe ô cọ mặt trời xanh đón gió!

                                                                                            V.K.L

 

Đỗ Nguyên Thương

  Viết cho con gái

Con gái cao hơn mẹ nhiều rồi

Nên mẹ già đi cũng phải thôi

Dẫu biết đó chính là quy luật

Mà sao không tránh khỏi ngậm ngùi

 

Rồi một ngày con lại xa mẹ thôi

Vào đại học, rồi đi công tác

Khi chiều về mẹ sẽ buồn ngơ ngác

Ngóng đợi con cùng anh lớn trở về

 

Rồi cả nhà sum họp bữa cơm quê

Dầu đạm bạc nhưng tình người ấm áp

Mẹ lại nhớ nhiều chiều buồn, ngơ ngác

Bà ngoại con ngóng mẹ, ngóng cậu về...

                                           Đ.N.T

NGUYỄN THỊ LAN THANH

             Mã Pì Lèng

Mã Pì Lèng

Dốc dựng, vực thẳm, đường ngang trời

Những con đường vắt ngang phận đá

Đá đứng đá ngồi ngàn năm cuồn cuộn

Nho Quế mùa này tia sữa mỏng

Vắt ra từ đất Mẹ chảy vào thơ

Hơn bốn triệu năm đá mang hồn đá

Pì Lèng không già, Pì Lèng không tuổi

Mỗi viên đá chồng cao huyền thoại!

 

Đường lượn mây nối Hà Giang, Đồng Văn, Mèo Vạc

Qua Mã Pì Lèng núi cõng mây thung thăng

Mười một tháng công nhân treo người lưng chừng dốc

Như đàn dơi

Đánh vật với đèo,

Đèo thua sức người, đá thua chân đất!

Lưng núi kia ngả xuống làm đường.

 

Mã Pì Lèng, Mã Pì Lèng muôn dặm đá vôi

Tình người Pì Lèng không vôi đá!

Em gái H’Mông miệng cười tươi quá

Váy xòe mây thơm tỏa hương rừng

Những gùi ngô vàng cõng hoàng hôn qua dốc

Mã Pì Lèng tỏa sắc đá triệu năm!

                                     N.T.L.T

TRẦN THỊ VĨNH ĐỊNH

               Mẹ

Mẹ!

Là người đặt cho con cái tên riêng

Trước cả khi con bật lên tiếng Mẹ

Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ

Đến trưởng thành con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu

Mẹ nghĩa là bắt đầu

Cho sự sống tình yêu và hạnh phúc

Mẹ nghĩa là duy nhất

Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng

Mẹ không đủ trăm năm

Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

Mẹ nghĩa là ánh sáng

Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim

Mẹ có nghĩa là mãi mãi

Là cho đi không đòi lại bao giờ...!

                                  T.T.V.Đ

NGUYỄN SỸ HOÀN

        Chợ quê

Chợ quê mua bán thật thà

Quả tươi rau sạch vườn nhà cả thôi

Vội vàng mua đứng, bán ngồi

Giỏ cua gạch, món ốc nhồi bóng nâu

Bán không có nói thách đâu

Mua không mặc cả, gật đầu là xong

Ít nhiều mua bán vừa lòng

Chẳng cần đo đếm, cân đong phiền hà

Người làng có phải đâu xa

Bán mua như thể món quà trao nhau

Mẹ già chọn một buồng cau

Định ngày dạm hỏi cô dâu xóm chùa.

                                  N.S.H


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.