NỘI DUNG CHI TIẾT
Chùm thơ tháng 5
5/25/2017

NGUYỄN ĐÌNH VỴ

Con tạc chân dung Bác

Thế giới tạc chân dung Người

Bác là “Ánh sáng” (*) rạng soi nhân quần

Trên nền “DI CHÚC” hoa văn

Con xin tạc Bác muôn năm tình đời !

Người - “MÙA XUÂN” (*) của đất trời

Con xin tạc Bác “HOA TƯƠI BỐN MÙA”

Người là “ĐỨC CHÚA GIÊ SU” (*), “THÍCH CA” (*)

                             huyền thoại, tích xưa nao lòng

Con xin tạc Bác - “LÃO NÔNG”,  quần nâu xắn gối

                                                                  lội đồng cùng dân

Và “ĐÔI DÉP LỐP” vẹt mòn

“Bác vẫn thường đi giữa thế gian” (1)

Đời thường quạt lá quạt nan

Góc vườn, một mái nhà sàn đơn sơ

“Tên Người là cả NIỀM THƠ” (*)

Niềm tin son sắt, ước mơ bao đời

Bức chân dung con tạc Người

Đẹp như sông núi, đất trời của ta.

                                        N.Đ.V

 

 

(*) Lời thế giới ca ngợi Bác.

(1) Thơ Tố Hữu.

BÙI VĂN PHẨM

Bác Hồ đi cơ sở

Trong 10 năm

Bác có trên 700 lần đi cơ sở (1)

để gặp gỡ đồng bào

gặp gỡ các tầng lớp nhân dân

Bác rất gần gũi, ân cần

nhưng ít khi báo trước...

“...để địa phương không đón tiếp linh đình

để tự mình tìm ra sự thật” (2)

Những hôm làm việc quá giờ

Bác giao cho Chính phủ

chuẩn bị mọi thứ ăn trưa...

Ôi! Tình thương của Bác

muốn cái thông lệ trở thành không thông lệ

Không một chút gợn nào cho sự sùng bái cá nhân

Ngày nay, đã nhiều lần

gặp các đoàn đi cơ sở

Ta thấy khác với Bác quá nhiều

Hỏi rằng - học phong cách Bác

Ta đã học được bao nhiêu!?

                                        P.V.P

 

(1) Từ năm 1955 đến 1965, Bác có trên 700 lần đi cơ sở (Phong cách Hồ Chí Minh - Nxb Sự thật).

(2) Câu nói của Bác Hồ (Phong cách Hồ Chí Minh - Nxb Sự thật).

 

  Nguyễn Thanh Bình

Viết về Người

Đi qua đời con

Những ca dao, cổ tích

Những thần thoại Hi - La

Những trường ca Iliat

Những Ramayana

Những Bài ca Đam san

Những thơ Nôm, thơ Hán...

 

Đọng lại trong con

Nền văn chương nhân loại

                               Bao mĩ học Đông - Tây, kim - cổ

Vẫn có vần thơ Bác, Bác Hồ ơi!

 

Những vần thơ vượt qua thời gian

Bao giờ cũng lung linh

Cũng mới mẻ!

Chỉ hồn con nhỏ bé

Chưa hiểu hết những địa linh nhân kiệt

Những vĩ nhân... phải đợi nửa nghìn năm

Con nào biết những vòng bay chim Lạc

Bay về đâu?

 

Chỉ đến khi trên địa đầu Tổ quốc

Bác trở về

Mặt đất hóa bình minh

Bác ân cần chỉ bảo chúng con

Không ý tưởng cao siêu

Không dự án diệu kì

Bác làm bao thế hệ bàng hoàng khi đề nghị:

“Nay ở trong Thơ nên có Thép...”

Nhà văn bừng thức tỉnh cõi trời mê

 

Thế hệ chúng con từ ngày ấy Bác về

Chưa hiểu hết những điều Bác nói

Chưa làm được những lời Bác dạy

Nay học Người

Tập viết về Người

Chúng con lại như những cô cậu học trò xưa bé nhỏ

Trước một đề tài khó

Bác Hồ ơi!

                                                        Tháng 5.2017

                                                         N.T.B

 

HOÀNG VĂN CỜ

Thăm mốc 108 Cao Bằng

Bảy lăm năm trước Bác qua đây

Chân mốc còn in đậm dấu giày

Nước mắt của Người trào tuôn chảy

Đất mẹ đây rồi! Ấm lòng tay

 

Con như thấy Bác dáng hao gầy

Hình bóng còn in trên cỏ cây,

Hơi ấm của Người xua giá lạnh

Xuân về Pắc Bó nắng vàng rây

 

Phiến đá đơn sơ vẫn còn đây

Lịch sử tạc ghi dấu mốc này,

Đón Bác ngày đầu về cứu nước

Mốc 108 có duyên may (1)

Một chín mười một Người rời nước

Từ bến Nhà Rồng, trên tầu Tây

Tháng 2 bốn mốt Người về nước (2)

Bằng chính chân mình qua mốc này

 

Pắc Bó - Cao Bằng sáng xuân nay

Chúng con vượt dốc tới chốn này

Mừng thay dấu tích còn nguyên đó

Mốc mới đứng bên to đẹp thay

 

Pắc Bó - Cao Bằng sáng xuân nay

Non cao rực nắng mây trắng bay

Đất Việt từng ngày thêm đổi mới

Ơn Người dựng nước - có hôm nay.

                                        H.V.C

 

(1) Mốc số 108 nằm trên đường biên giới Việt Trung tại xã Trường Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng.

(2) Năm 1911 Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước tại bến cảng Nhà Rồng - Thành phố Hồ Chí Minh; đến tháng 2 năm 1941 Bác trở về nước tại Pắc Bó - Cao Bằng.

 

 

KHÁNH THIỆN

       Nghĩ về Bác

Bác Hồ không là Tiên, là Phật

Nhưng mọi tinh hoa cao đẹp nhất

Đều kết tinh tỏa sáng ở Người!

 

Khi A Di Đà đắc đạo

Cứu khổ, cứu nạn

Chúng sinh thành kính nam mô!

Cả cuộc đời Bác vì dân, vì nước

Dân tôn vinh, kính trọng gọi Bác Hồ!

(Trên thế giới này không có vĩ nhân nào được thế)

Anh Trỗi nơi pháp trường

Trước lúc hy sinh ba lần hô to gọi Bác

Lê Duy Ứng đạn giặc găm trào máu mắt

Chấm máu mình anh vẽ Bác bằng tim!

Với nhân dân: Bác Hồ là Ánh sáng

Dân như cây vươn tới mà xanh

Với Bác Hồ: Nhân dân là trên hết;

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc - Hòa bình

Cả đời Bác không đặc quyền, đặc lợi

Hạnh phúc của dân là hạnh phúc của mình!

 

Triết lý xưa:

                  Sinh - lão - bệnh - tử

Với Bác Hồ không đúng

       Bác trường tồn bất tử giữa lòng dân!

                                                       K.T

Bạn tôi, tôi biết

Cùng đơn vị bộ đội

Chuyển ngành cùng cơ quan

Không lễ nghi kết nghĩa

Nhưng hơn tình anh em!

 

Bạn tôi làm thơ về Bác

Chiếc gạt tàn trước mặt

Đầu mẩu thuốc đầy cơi

Cặm cụi mấy khuya

Thơ viết xong, rồi

Phấn khởi lắm, điện tôi sang chia sẻ

Chỗ thân tình bạn chẳng cần giữ ý

Vẫn phì phèo thuốc lá trên môi

Kéo ghế ngồi, đoạn rót rượu mời tôi

Tay xoe xoe bài thơ mới viết

Tôi đề nghị: tôi đọc thơ Bác trước

Bạn hoan nghênh

Tôi đọc bài “Không đề”, Bác viết tháng 3 năm 1968

“Thuốc kiêng, rượu cữ đã 3 năm

Không bệnh là tiên, sướng tuyệt trần

Mừng thấy miền Nam luôn thắng lớn

Một năm là cả bốn mùa xuân”

 

Đoạn nói rõ hoàn cảnh ra đời của bài thơ

Bác kiên trì đấu tranh với bản thân,

bỏ thói quen hút thuốc, cam go vất vả nhưng

                           Bác đã thành công!

Chưa uống rượu mặt bạn tôi đã đỏ

Vẻ sượng sùng xem chừng mắc cỡ

Điếu thuốc trên tay dụi tắt tự bao giờ

Bạn gượng cười xin khất không đọc thơ

Hẹn tôi vào dịp khác

Vì tế nhị, tôi không hỏi bạn vì sao

Nhưng trong thâm tâm tôi biết !

                                      K.T

 

PHAN CHÚC

Quê đồi Cổ Tiết nhớ Bác Hồ

                                    (Bác về và ở Cổ Tiết từ ngày 3/7 đến 18/7/1947)

Thoắt bảy mươi năm, thuở Bác về,

Lòng dân Cổ Tiết mãi từng ghi

Bóng Người yêu quý hằng in đậm,

Cây thị vườn đồi vẫn đứng kia (*)

 

Đường lên Việt Bắc, đợi ngày đi

Nhớ Bác bao đêm thức vãn khuya

Gà gáy chuyển canh, chưa gác bút

Quên gió sương thu phủ ngõ quê...

 

Đồi cọ càng khuya càng tĩnh lặng,

Ai hay Bác thức đợi ngày sang!

Chiến khu... đồng chí đang mong ngóng

Toàn dân kháng chiến đã sẵn sàng

 

Cổ Tiết xuân vui, Tết rộn ràng

Khu lưu niệm Bác ngát hoa nhang

Mong Người về lại cùng con cháu

Nức cội nguồn thơm, rộn xóm làng!

                                           P.C

* Cây thị ở vườn chủ nhà, mỗi buổi sáng Bác đu cành thay xà đơn tập thể dục.

    Chuyện đời Bác

Sống ở rừng thiếu thốn khó khăn

Bác tùng tiệm trải qua bao vất vả

Tất cũ rách, lựa đường kim may vá

(Còn dùng được, cứ dùng vội gì thay nữa)

 

Dép đứt, tuột tự tay mình rút sửa

Vượt rừng núi, vững bước đạp chông gai

Thiếu thịt cá, rau màu thì lo liệu hôm mai

Nỗ lực tăng gia, khi vơi công vãn việc

 

Đi công tác, nắm cơm thay bữa thết

Để địa phương khỏi bày biện sinh phiền

Sức dẻo dai bền bỉ cả ngày đêm

Đường công tác luôn an toàn cẩn mật

 

Quả chuối nẫu, gọt cắt đi phần nẫu

Phần còn lại để ăn, thêm thức vị...

(miếng ngon ngọt ở rừng kiếm tìm đâu phải dễ

Khi đang sốt run người, bủn rủn cả tay chân)

 

Chuyện đời Bác tưởng chừng không có thật

Mà nghe rồi, ngẫm ngợi suốt canh thâu!

... Không học hỏi đâu xa mà ở rất gần

Ta tìm hiểu từng ngày, mỗi việc làm nhỏ nhoi của Bác

                                                         P.C

 

               Hữu Thỉnh

Thành phố bạn bè

Tôi đã sống sáu năm

Trên triền đồi Gia Cẩm

Nhà tập thể nửa gian

Chưa bận con, ở tạm

 

Tháng, một lần “tranh thủ”

Đạp xe từ núi Đanh

Chờ hết giờ hành chính

Thủ trưởng cho khởi hành

 

Hình như chiều thứ bảy

Dốc thấp hơn ngày thường

Vợ báo thêm xuất khách

Tôi về thường nguội cơm

 

Sáu năm tôi đi về

Vui buồn cùng thành phố

Việt Thanh và Việt Tú

Việt Trì trong tên con

Nửa gian rồi một gian

Dây phơi ngày mỗi chật

Nội, ngoại đều ở xa

Bạn bè thương Thỉnh vất

 

Vợ đẻ ba năm đôi

Tôi thường đi công tác

Khi con đẹn con sài

Bạn bè lo chạy thuốc

 

Thành phố đã cho tôi

Từ hàng cây trổ búp

Bao chia sẻ, cảm thông

Thơ tôi chưa nói được...

                             H.T

Vũ Quần Phương

Một chiều thu trung du

Buổi chiều đi lên vùng trung du

Lá cọ se se, gió trở mùa

Vườn đồi cao thấp xanh tre trúc

Trái bưởi vàng như trong chuyện xưa.

 

Nước bốn nghìn năm, nơi cổ sơ

Cỏ cây quen thuộc đến bây giờ

Nơi vua cày ruộng, quan trồng lúa

Công chúa làm nương và dệt tơ

 

Nôi cũ bây giờ con cháu xây

Khói trời công nghiệp lẫn trong mây

Những đồi cọ thắm ôm thành phố

Tiếng nhạc dài vang trên lá cây.

 

Tôi đến trung du, thu rất trong

Sông Thao nước đỏ đến xiêu lòng

Bỗng nghe ngân lảnh trong chiều biếc

Một tiếng gầu va giếng đá ong.

                                      12-5-1970

                                           V.Q.P

                                                        Bằng Việt

Bè bạn một vùng đồi

1

Cho tôi nhìn ngã ba sông

Nhìn cái bến đá giăm, bắt đầu thời dựng nghiệp

Cho tôi nhìn lơ thơ vòm khói trắng

Những dải khói chưa bay hết một vùng đồi.

 

Thiên nhiên bao la và rộng lượng như người!

Cho tôi nắm bàn tay anh thô rám

Vết sẹo và vết chai đủ nhận ra bè bạn

Đất đỏ bay mù lấm tấm áo xanh.

 

Cho tôi nhập vào cái dáng trẻ lao nhanh

Bước tất bật trên lối mòn rất dốc

Cây bén rễ vào sườn đồi khó nhọc

Vẫn ra hoa màu mát mắt cho người!...

Tôi thở gấp, say mê đi suốt vùng đồi

Cỏ gianh sắc, cỏ gà dai, cỏ may rậm lùa chân như chấu cắn

 

Vừa rẽ lối, đã râm ran tình bạn

Từng cung bậc thấp cao như luyến láy không rời

Bỗng thấy vui cái vui tấp nập của người

Thấy ấm cái hơi lam làm đồng nội,

Tôi chạy miên man suốt ngày không lạc lối

Cả vùng đồi tươi sức sống đỏ hoe...

2

“Bão mưa chiều ập đến. Bão mưa đi...”(1)

Cầu vồng vắt ngang Việt Trì - Yên Thế

Bạn của hồn tôi ơi! Anh bỗng là thi sĩ

Lòng dào lên, mạnh mẽ những tin yêu.

Dáng hoàng hôn đan đậm nhạt trong chiều

Cái xóm nhỏ công nhân, màu phản quang vàng dội

 

Anh bối rối trước sắc hoa tươi rói

Của những đầu hồi, chỏm mái với tường vôi

Mỗi em bé trên cao cũng khoát gió ngang trời

Dải khăn tỏa lẫn với màu vô tận!

 

Đá tảng ở ngay sân. Sau nhà là vạt ruộng

Hố bom ba mùa, nước đã ngập thành ao

Điện sáng rồi, còn nghe tiếng ếch kêu

Cuộc sống cộng mọi thanh âm nhiều đời vào hiện đại

Chè xao lấy, sắc tươi mà ngọt mãi

Sắn mới trồng, luộc bở xốp trên tay

Chả có gì đâu!... Anh nói, khẽ xoa tay

Nhưng chất mật nguyên sơ giữa lòng tôi đọng lại

3

Những vùng đồi theo tay anh còn mở ra xa ngái

Dãy phố sẽ định hình, vườn tược sẽ sinh sôi...

Mỗi bè bạn tay không, chưa sinh cơ lập nghiệp

Đã nhìn ra hạnh phúc của nhau rồi!

 

Các bạn hiền như lúa như khoai, mà thẳm sâu nghệ sĩ,

Mỗi việc của đời đều muốn biến ra thơ!

Nhìn luống đất, mùa hoa, muốn tìm ra ý nghĩa

Ghi dấu hiệu tương lai từ mỗi phút bây giờ.

 

Tôi tin hơn vào cái đẹp tinh thần khi ở bên các bạn

Dẫu ở đó là giáo, là bay, là búa, là choòng...

Dưới mái liếp che thưa, giữa hạt cơm còn sạn

Mỗi xúc cảm, vui buồn, càng đích thực mình hơn...

                                                         B.V

Nguyễn Hoa

Dọc sông Lô

Dọc bờ Lô thiếu bạn

Nước trong ngấn nắng vàng

Trời xanh mây đậm đậm

Mùa đông vừa mới sang

 

Gặp phố gặp quê làng

Trong lòng mình chan chát

Trên tay chín quả hồng

Mùa thu còn ngọt ngọt

 

Bạn vẫn còn sống thật

Năm áo lính chiến trường

Bạn vẫn còn sống tốt

Những tháng ngày quê hương

 

Chia nhau bao con đường

Chia nhau bao số phận

Nhấp nhô đời ẩn hiện

Tán cọ xòe xanh xanh

 

Nhắc bạn như nhắc mình

Điều không bao giờ mất

Giếng đá ong nước mắt

Uống một thời khát khao

 

Vẫn như thế khi nào

Đi một mình thiếu bạn

Tôi lặng lẽ nhận vào

Nỗi buồn không chán nản

 

Và như vậy - nhờ bạn

Việt Trì nhìn ra tôi!

                     Việt Trì - Vân Hồ 1983

                             N.H

Nguyễn Đình Phúc

 Không thể nói Việt Trì không đỉnh núi

                                                                                             Kính tặng đ/c Nguyễn Hữu Điền

nguyên Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh Phú Thọ

Không thể nói Việt Trì không có núi

Tôi ngồi nghe tiếng ếch cuối Phong Châu

Tiếng ếch gọi mưa hay nhớ biển

Biển nhớ rừng trong cánh Hạc buồm nâu

 

Không thể nói Việt Trì không mây núi

Sương vẫn bay trên mỗi ngõ mỗi nhà

Lửa vẫn ấm dưới tầng sâu làng Cả

Khói vẫn hồng trên sử sách ông cha

 

Ai đếm được đất cội nguồn bao tuổi

Nơi cố đô giao thủy biếc mấy dòng

Cả suối nguồn mà ta không nhìn thấy

Đã từng vang trên mặt trống đồng

 

Non nước mình có thủy có chung

Nên đất cứ vun lên thành tiếng hát

Câu hát Xoan dẫu nơi nào phiêu dạt

Đã khắc Văn đất Tổ bốn phương trời

 Không thể nói Việt Trì không có núi

Con dốc nào thoai thoải xuống Minh Nông

Có trăm thợ cùng cày trên thửa ruộng

Nơi vua dạy dân trồng cấy mấy ngàn năm

 

Ai có kịp về góp giỗ, ai không?

Tấm chân tình Tổ Tiên mình sáng rọi

Hội tháng ba cờ hoa nhòa sương khói

“Cao sơn cảnh hạnh” tạc ghi lòng

 

Chô Mô Lung Ma - nóc nhà thế giới

Đây hoa văn... kia Giếng Ngọc lung linh

Đỉnh Nghĩa Lĩnh là đỉnh lòng ta đó

Nơi Vua Hùng cầu tuyển hiền tài

 

Tôi đi giữa Việt Trì rực rỡ đèn trăng

Thắp xao xuyến trái tim hồng nội lực

Thắp sáng lên những ngả đường truyền thuyết

Đào dưới tầng sâu chót vót câu hò...

 

Không thể nói Việt Trì không đỉnh núi !

                                                               N.Đ.P

NGUYỄN THẾ YÊN

Văn Lang công viên

Có lẽ là mơ ước ngàn đời

 

Việt Trì hôm nay - Công viên Văn Lang hiện hữu

Vùng đầm rộng đất thiêng nguồn cội

Đang điểm tô sắc đời trên trầm tích thời gian

Gió qua ngập ngừng

Nắng tràn tươi rói

Và mưa sa giăng giăng sợi trắng

Quanh quất mây chiều

Chim về làm lại tổ

Cá nô đùa trên mặt nước tung tăng

Những chiếc thuyền cong chở tình nhân rời bến

Rập rềnh trôi trên sóng tím chiều

Những đàn em bên bờ nước dập dìu, hương cốm

đầu mùa lênh loang ngọn gió

Vườn bách thảo từng cặp uyên ương đắm say

tà áo cưới

Mỗi chiều về và sáng sớm tinh sương

Rầm rập bước chân của cư dân Thành phố

Mồ hôi ướt đầm chưa hết nửa vòng quanh

 

Công viên Văn Lang

Ngày xưa đồng Làng Cả

Di tích bao đời thời đại Hùng Vương

Một nắm đất vẫn thắm tình sông núi

Vốc nước hồ cũng nặng nghĩa nước non

Đã bao đời cha ông gìn giữ

Bao kiếp nghèo bà và mẹ chắt chiu

Và hôm nay hồ biếc xanh, vườn thẳm

Cho cây cầu những chú cóc sang ngang

Đêm đêm về ngàn vạn vì sao đáy nước, mắt em, mặt đường, vòm lá

Những quán cóc trải dài bên bờ đá khúc khích tiếng cười thơm cả những buồn vui

Em ơi em! Hãy nhìn rất sâu vào đáy nước và phía trước dưới bàn chân ta bước

Là tầng tầng hóa thạch những bàn chân

Là hơi thở đời đời tiên tổ

Có cả tiếng phập phồng của những đòn roi của gông cùm, xiềng xích

Đè xuống đầu dân tộc những ngàn năm

Chúng mình hãy bước lên...

Và hãy biết giữ gìn!

 

Ơi thành phố của tôi - người thăng trầm bao kiếp

Vẫn bấy đời Xoan Ghẹo nối mùa vui

Vẫn bồi đắp khát khao để ngày sau rạo rực

Để hồn ta rung lên cùng hồn đất

Chẳng đợi khi xa...

Đang ở giữa chốn này!

                                      N.T.Y

 

Trần Thị Nương

          Lửa Prômêtê

Triệu triệu năm bước qua thời tiền sử

Xóa đêm dài đời muông thú tối tăm

Núi Kaz Kaz ai chưa từng biết tới?

Prômêtê* - lửa ngún không lời...

 

Được làm người lương thiện giữa dương gian

Lửa phúc nhân trao ta thời tiền kiếp

Mái lá Âu Cơ... mẹ khêu đèn con học

Bếp Hoàng Cầm... nuôi quân giữa đạn bom

 

Thế giới trớ trêu những chuyện kinh hoàng

Thiện và ác. Con tin và biển động

Đâu khoảng tối không tối hơn được nữa?

Lửa soi đường... đen tối sẽ tan đi!

 

Ở phía bên này... ở phía bên kia

Sắc áo màu da... hề chi cách trở

Xích lại bên nhau những bàn tay ấm lửa

Mở rộng vòng xòe... trái đất trổ đầy hoa

 

Prômêtê ủ giữa muôn nhà

Ủ trong mắt anh. Ủ từ ruột đất

Tôi “Khờ dại” ủ vào thơ nhiệt huyết

Đời ấm nồng dẫu vô cảm tuyết rơi...

                                         T.T.N

Nông Thị Ngọc Hòa

Ngẫu hứng cao nguyên đá

Điệp trùng núi

Điệp trùng đá

Cao nguyên hùng vĩ nơi này

Hồng hồng má

Bập bùng ánh lửa

Trong veo mắt nhìn

Dâng men say

Ô xòe ươm ướm tay

Áo mới ươm ướm ngực

Ngỏn nghẻn nụ cười trao lần thứ nhất

Làm chân ai quên về

Cắt đường đón những con xe

Cua tay áo (1) - em đi lối tắt

Quẩy tấu (2) nặng giấu tiếng cười khúc khích

Trong đầu không có sương mù

                                               cái chân nhẹ tênh tênh

Mỗi tuần chợ có một phiên

Tiếng khèn vượt Mã Pì Lèng gọi về nơi hẹn

Vấp tiếng nhạc ngựa anh đến

Váy hoa văn ngũ sắc nở bừng

Rượu ngô làm em vấp chân mình

Ngã

Vào anh.

                               N.T.N.H

Lê quang vinh

Cuộc tiễn đưa sau chiến tranh

Đồng đội trở về bên anh

Xếp hàng ngang lặng lẽ

Một tiếng hô rất nhẹ:

Chuẩn bị... phủ Quân kỳ!...

 

Sức mạnh nào ở tận xa kia

Đưa anh dậy, mỉm cười trong khung kính

Như Trường Sơn năm nào sau trận đánh

Lần lượt về chờ anh điểm danh

 

Như đêm mưa rừng sũng ướt cả ngàn xanh

Anh lặng lẽ chăm lo đồng đội ốm

Bát canh măng cuối mùa ngan ngát đắng

Ấm lòng người sau cơn sốt miên man

 

Như ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh

Tiểu đội mình cắm cờ tòa Thị chính

Những gương mặt rạng ngời sạm đen khói súng

Anh bần thần: thằng Tiến chẳng về đâu

 

Mấy mươi năm đằng đẵng xa nhau

Bỏ lại đằng sau vinh quang và cay đắng

Để hôm nay anh về nơi xa lắm

Nhẹ nhàng như nhiệm vụ đã thành công

 

Thắp nén hương lòng đồng đội nói cùng anh

Ta đã sống những tháng ngày đáng sống

Bởi mãi mãi chúng mình là người lính

Trong hòa bình và chiến tranh.

                                      L.Q.V

Hà Thành                                  

Bất chợt tiếng chim

                                      (Tặng những người bạn của tôi)

“Mỗi ngày chờ đón một niềm vui” (*)

Dẫu biết cuộc đời còn buồn đây đó...

Một tin nhắn bạn bè

                             một làn hương trong gió

Lay mầm cây tỉnh giấc hát lên

 

Tóc mẹ cha sẽ đỡ bạc thêm

Khi bé thơ ríu ran, bế ban mai vào lớp

Cơn mưa chiều xua tan nóng bức

Ngõ nhỏ thân quen, ngong ngóng bước em về

 

Cũng đôi khi lửa tắt, cơm khê

Chuyện vợ chồng

                         chuyện tình người

                                           vốn thế!

Hãy cởi nút lòng giá băng, tục lụy

Nước giếng trong soi thấu hồn mình

 

Trái tim hồng và đôi mắt tươi xanh

Luôn rộng mở đón chào niềm vui mới

Ta không cô đơn, chí trai chưa mỏi

Bất chợt tiếng chim

                             lắt lẻo trời thu...

                                           H.T

 

 

(*) Lời bài hát của Trịnh Công Sơn

NGUYỄN PHÚC NGHỊ

Sông Thao huyền thoại

Tôi lớn lên

Sông Thao đã rộng dài

Chênh chếch hai chiều Đông Nam, Tây Bắc

 

Cha tôi thường nhắc:

Sông Thao nơi dựng nước

Sông Thao nơi thắng giặc

Trận đầu chống Nguyên Mông

Từ Thủy Vĩ xuôi về bến Hạc

Sa Lộc Cầu, vang mãi chiến công

 

Sông Thao bạt ngàn cọ

Sông Thao bát ngát chè

Nghĩa Lĩnh cao vời, hồn Tổ Tiên ở đó

Sông Thao đôi bờ xanh lúa, xanh dâu

 

Huyền thoại còn kể mãi về sau

Cha Rồng, mẹ Tiên trời cho trăm trứng

Năm mươi con lên rừng

Năm mươi con xuống biển

Để bây giờ đi đâu, về đâu cháu con vẫn nhớ

Cùng chung một bọc đồng bào

Sông Thao hiền hòa, sông Thao huyền thoại

Bờ tả ngạn trang nghiêm lăng Tổ

Bờ hữu ngạn mộ Vua Lý còn đây

Ngược dòng Thao vào tháng giêng ngày bảy

Gặp cây đa làng Hiền nhớ mẹ Âu Cơ

 

Sông Thao đỏ cờ ngày Cách mạng mùa Thu

Du kích sông Thao còn vang khúc hát

Khi là đại bản doanh

Khi là cứ cho mùa chiến dịch

Sông Thao bà bầm, bà bủ vào thơ

 

Ôi con sông bốn mùa nước đỏ

Phù sa ngàn đời bồi đắp đất Rồng Tiên

Thao thiết chảy thành miền thương nhớ

Sông Thao nơi tôi ngụp lặn suốt đời.

                                      N.P.N

NGUYỄN XUÂN ĐẠT

Gặp Chí Phèo, Thị Nở

      trong Bảo tàng

Chí Phèo, Thị Nở một cặp đôi

Cuộc tình chỉ có ít ngày thôi

Cũng đủ mai sau đời ngưỡng mộ

Bát cháo hành thơm thức tỉnh đời

 

Người sống đâu phải là đang sống

Rạch mặt còn đau một kiếp người

Lửa yêu đâu chỉ cho người đẹp

Chỉ có con tim mới biết cười

 

Tôi vẫn gặp Chí Phèo ở nhiều nơi

Trong các công viên, khách dạo chơi

Nhiều cô, nhiều cậu thèm hơi cháo

Chụp chung kiểu ảnh khúc khích cười

 

Cứ tưởng Chí Phèo không còn nữa

Ai ngờ anh Chí trốn vào đây

Vườn chuối, mảnh trăng còn có Nở

Làm sao mà Chí chịu buông tay

 

Họ đang tình tự dưới ánh trăng

Vườn làng Vũ Đại rưng rức thở

Bảo tàng nhà văn đâu phải chợ

Tôi muốn vào mua chút hương đồng.

                                        N.X.Đ

TIGON TÍM

             Dối lòng

Em tự dối lòng mình rằng đã hết yêu anh

Nhưng sao con tim lại cồn cào xao động

Nỗi nhớ nhung xé lòng như con sóng

Lại thấy bồi hồi như ai đó nhắc tên anh

 

Em luôn dối lòng là chẳng còn nhớ anh

Nhưng sao cả ngày dài em cứ hoài trông ngóng

Cứ ra vào mà ruột gan cháy bỏng

Điện thoại reo lên tim lại thấy thẫn thờ

 

Em luôn tự dối lòng mình sẽ cố quên anh

Sẽ đốt cháy những gì kỷ niệm

Sẽ vùi sâu anh và ước mơ màu nhiệm

Để được bình yên chiều nhuốm thu rồi

 

Dối lòng mình em dối lòng mình thôi

Trái tim yêu thương vẫn còn trong ngực thở

Chỉ một phút đắng lòng tự rối mình không nhớ

Nhưng suốt cuộc đời mình - em sẽ mãi yêu anh!

                                               T.G.T


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.