NỘI DUNG CHI TIẾT
Chùm thơ dự thi tháng 7
8/1/2017

 Nguyễn Đình Phúc

Chuyện lính Cụ Hồ

Nhớ rừng già Tây Nguyên năm nào

Trong trận chiến, một con voi rừng bị đạn

Sau trận đánh chúng tôi buồn vì con voi tử nạn

Đơn vị xin lỗi trước buôn làng

Lời Bác dạy vô cùng thấm thía:

Sai dù nhỏ mấy phải biết xin lỗi dân

Làm sao ở dân thương đi dân nhớ

Giọt mắt già làng rưng rưng...

 Một con voi đã chết

Chúng kéo đàn bỏ đi nơi khác

Nỗi đau ấy của thăm thẳm rừng già day dứt...

 Già làng xưa giờ đâu

Ông mang vào lòng đất sự thứ tha, rừng thiêng bí mật

Những người lính Cụ Hồ trở về thăm nơi chiến địa

Cảm nhận mất mát năm xưa chẳng thể gắn liền

Biết làm gì cho đại ngàn và đàn voi trở lại

Sau 40 năm

Chúng tôi lại lặng lẽ cúi đầu bái vọng

Đàn voi âm âm rừng hoang sơ gió động

Lời Bác sáng trời xanh:

Sai dù nhỏ mấy phải biết xin lỗi dân

Khắc vào trái tim suốt đời người lính

 Đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại

Xẻ dọc Trường Sơn - anh lính Cụ Hồ.

                                                                   N.Đ.P

 

Anh xe ôm và hình ảnh Bác

Không phải ngẫu nhiên anh xe ôm đứng đó

Nơi ngã ba có ảnh Bác vẫy tay cười

Mười mấy năm chỗ này làm bến đỗ

Đất thân quen, nỗi đợi bồi hồi

 

Chuyện cùng anh, thêm yêu con người

Việc nhỏ mấy ích cho đời đều quý

Nghề xe ôm càng sớm hôm tận tụy

Khách xa rồi còn hẹn, nhớ lần sau

 

Đời bon chen rất dễ đổi màu

Anh bình dị trong khoảng mờ dân dã

Nhà mấy miệng ăn trông vào xe máy cũ

Vẫn giúp người lỡ vận... công không

 

Ngã ba, phố quành theo mấy dòng sông

Lúc dỗi việc anh ngồi đọc sách

Anh tâm huyết học làm theo lời Bác:

Phải thấm vào máu thịt mỗi người dân

 

Ai đã đi qua thành phố nhớ ghé thăm

Thấy hình Bác lung linh trong nắng đỏ

Tình yêu lớn trong hồn anh từ đó

Một khung trời ấn tượng phố Trung du.

                                            N.Đ.P

 

Ảnh Bác trong ngôi nhà lá cọ

Gian nhà đơn sơ giữa treo ảnh Bác Hồ

Người chủ giữ từ bao giờ như nhịp sống

Chiến tranh rồi kinh tế thị trường biến động

Bụi không mờ vườn nắng thoảng hương thơm

 

Bài hát ông dạy con rồi dạy cháu đầu tiên

“Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh...”

Ở đâu ấm êm hơn ở đâu hơn hạnh phúc

Mái nhà phong phanh ảnh Bác ấm mùa đông

 

Mặc đời bon chen ông tu rèn đức tâm

Nhà mấy lần vách thay, mái mấy lần lá mới

Bọc ảnh Bác khỏi đêm mưa ướt

Sáu mươi năm màu đen trắng không mờ

 

Tôi đến thăm ông ngắm ảnh Bác Hồ

Ngôi nhà đơn sơ mà bình yên quá

Các con cháu thảo hiền nói lên tất cả

Bác hiển linh hương khói ấm cả nhà

 

Tay cuốc tay cày đêm ông học làm thơ

Thơ người lính Cụ Hồ thời Điện Biên oanh liệt

Đời thường dân nên câu thơ chân thật

Gương sáng Bác Hồ tinh khiết những mùa trăng

 

Ông đã về bên kia thế giới những người hiền

Tấm ảnh Bác vẫn còn treo ở đó

Tôi dạo ra vườn xanh nguyên cây cỏ

Sông suối thầm thì kể mãi chuyện người đi.

                                                                        N.Đ.P

 

NGUYỄN THANH BÌNH

            Màu áo Bác

Con không biết khi ra đi Bác mặc áo màu gì?

Trên chuyến tàu vượt đại dương tìm đường cứu nước?

Cũng không biết về địa đầu Tổ quốc

Bác mặc áo màu gì khi dân thiếu cơm ăn?

Nhưng dám chắc Người com-le, ca-ra-vat

Khi Bác làm chính khách tại thành Tua

Những tháng năm hang Pác Bó gió lùa

Bác mặc bộ áo chàm vẫn thấy lòng ấm áp

Bộ đại cán đã sờn khi tiếp khách

Cả năm châu “Người cùng khổ” dõi về...

Bộ áo quần nâu khi ruộng cạn, đồng khê

Bác cùng dân chống hạn

Không “đàm thiên, thuyết địa, luận nhân”

Mà ân cần chỉ bảo:

Văn hóa nghệ thuật cũng là Mặt trận...

Bác chẳng để lại thơ Thần dẫu tuyệt bút thi thư

Bác dẹp đi những thái dương hệ dư thừa

Những sùng bái cá nhân những ngụy tạo đa ngôn, đa đảng

Như một nhà hiền triết

Bác hiểu tận cùng sự vật sẽ về đâu?

Không phải ngẫu nhiên Bác mặc bộ đồ nâu

Hình như Người muốn về bên Phật?

Mái tóc chòm râu, bộ ka-ki dãi dầu sớm bạc

Người hóa Tiên Ông...

Thánh của muôn người!

Đôi mắt trong Lăng dõi đến muôn đời

Bên cạnh Bác là những dòng Di chúc

Bác viết dặn ta những điều Tâm - Đức

Trước thế giới tham lam, nhân thế đổi dời.

                                             N.T.B

 Trong vườn Bác

Bác để lại cho ta... một loài hoa mộc

Làn hương thanh khiết đượm nồng

Dẫu bận bịu với biết bao công việc

Bác vẫn giành phút giây chăm bón, vun trồng...

 

Thêm một lần nhận ra chân lí

Bác vĩ đại mà vô cùng giản dị

Ta bỗng nhận ra ta

Như loài hoa xấu hổ bên đường.

                                  N.T.B

 

 

NGUYỄN HƯNG HẢI

Đâu chỉ với thương binh

Quen giơ nạng, đứng chặn xe giữa đường

Bữa ấy chúng tôi chặn đúng xe của Bác

Người đang vội trên đường đi công tác

Chú cần vụ đi cùng tỏ ý không vui!

 

Bác xuống xe đến bắt tay từng người

Mời tất cả lên xe đi cùng Bác

Người ân cần hỏi thăm từng đứa một

Các chú bị thương ở chiến trường nào?

 

Cuộc sống bây giờ ăn ở ra sao

Trại thương binh có đầy đủ thuốc men khi đau ốm

Đi bộ mất cả tiếng đồng hồ chưa ra đến đường lớn

Các chú muốn mua gì sao không nhờ nuôi quân!

 

Đến người lành đi lại qua đây còn khó khăn

Huơ cái nạng khác gì giơ một chân lên múa

Lại còn đứng giữa đường chặn xe cộ

Bác thật đau lòng khi các chú cứ ngang nhiên

 

Bom đạn làm chúng tôi nhớ nhớ quên quên

Nhưng không thể nào quên những lời của Bác

Là bộ đội Cụ Hồ chúng ta phải khác

Kể lại chuyện này đâu chỉ nhắc với thương binh?!

                                                     N.H.H

 

Bác gửi niềm tin vào những cái tên

Gửi niềm tin vào những cái tên

Kháng - Chiến - Trường - Kỳ - Nhất - Định - Thắng - Lợi 

Là Bác muốn gửi tới tất cả quốc dân, đồng bào ý chí, niềm tin và đường lối

Không thể nào nóng vội, nóng vội là sẽ như Cao Biền dậy non!

 

Ai nhớ ai quên đêm Cổ Tiết mưa buồn

Cây thị trong vườn run trong gió

Trên tay Bác chỉ có cây chì đỏ

Chỉ có một con đường kháng chiến trường kỳ mới có thể thành công

 

Một bên là xe tăng máy bay, một bên chỉ có thanh mã tấu, gậy tầm vông

Trong cuộc chiến không cân sức này không thể nào nóng vội

Kháng - Chiến - Trường - Kỳ - Nhất - Định - Thắng - Lợi

Bác đặt tên cho mọi người là để mỗi lần ai gọi nhớ đừng quên...

 

Cũng là để tự nhắc mình về ý chí, niềm tin

Cây chỉ đỏ vạch đường cho kháng chiến

Thắp một nén hương thơm thưa Người trong mùi hương thị chín

Cả dân tộc vẫn đang làm theo lời Người ở Cổ Tiết đêm mưa...

                                                               N.H.H

 

 

NGUYỄN XUÂN NGỌC

Nghe kể chuyện Bác Hồ ngày giáp Tết

“Có một chiều rũ bỏ mùa đông

Dân thành phố chen nhau sắm Tết

Bác nhìn lên: Tờ lịch treo gần hết

Việc nước bộn bề chưa xong...

 

Ôi! Quê hương biết mấy chờ mong

Người ngắm hình cha; cháy lòng thương nhớ mẹ

Câu Ví dặm ru con thuở bé

Mái tranh nghèo, dịu mát hàng tre...

 

Khoác áo lên vai Người bước ra ngoài

Ngỡ phố đông không ai nhận ra Lãnh tụ!

Bác đến thăm quầy hàng quen cũ

Tìm mua hoa huệ trắng trong...

 

Bởi nhân dân luôn có Bác trong lòng

Từng cử chỉ ân cần đã nói lên sự thật!

Rồi tất cả ùa vào với Bác

Chẳng biết Người chưa sắm được một bông hoa...”

Nghe kể chuyện Bác Hồ, nước mắt ứa ra

Lòng tự trách: lợi - danh còn dính dấp

Chưa biết “buông” để cùng chung nhịp đập

Chưa “kiệm, cần” chia sẻ với nhân dân!

 

Tự vấn mình: còn vun vén cá nhân?

Học tập Bác mà làm chưa như Bác

Lợi ích nhiều đôi khi còn lung lạc

“Tư duy nhiệm kỳ” ai dễ bước qua!

 

Những mùa xuân đất nước nở hoa

Vì nhân dân Người lặng thầm hy sinh tất cả

Bông huệ trắng... Một lần... Thôi đã...

Nhớ ơn Người dâng Bác cả đài hoa.

                                  N.X.N

 

         Sáng thu Tân Trào

Anh đưa em về với Tân Trào

Nghe kể chuyện mùa thu Cách mạng

Lung linh sao vàng năm cánh

Tự thuở nào Người đã mộng hồn quanh...

 

Trời Tân Trào vời vợi cao xanh

Nhớ lán Nà Nưa (*) năm nào... Bác ốm

Người nằm đó việc quân cơ bề bộn

Long não, củ rừng... đâu có thuốc gì hơn!

 

Dân Việt Bắc giúp Bác dứt nguồn cơn

Ân tình ấy đong đầy “Tôi luôn nhớ...” (**)

Chủ tịch Nước không quên người giúp đỡ

Tấm gương Bác Hồ sáng mãi đến hôm nay!

 

Dưới tán đa này cờ khởi nghĩa tung bay

Tuyên thệ xuất quân hẹn ngày chiến thắng

Lời thề đá linh thiêng sâu nặng

“Quyết không lùi vì Độc lập - Tự do...”

 

Đảng, Bác chỉ đường hạnh phúc, ấm no

Cả nước reo vui ngày Quốc khánh

Cuộc đời mới dân giàu, nước mạnh

Từ Tân Trào... Đất nước đứng lên!                 

                                     N.X.N

 

 

Đoàn Hữu Tuấn

           Điều giản dị

Nói với các em về Người

Tôi không nói về Anh hùng giải phóng dân tộc,

              Danh nhân văn hóa, lãnh tụ, người thầy...

Nhân dân Việt Nam, nhân loại tôn vinh Người

 

Nói với các em về Người

Tôi muốn nói về người Nông dân chan hòa, gần gũi

Như bao người dân đất Việt

Rất mực yêu nước, thương người

 

Người lo nỗi lo của dân khi nước mất nhà tan

Người chịu đựng cùng dân bao nỗi cực nhọc, gian nan

Người tranh đấu cùng dân để nước nhà Tự do, Độc lập

Thỏa nỗi ước mong, khát vọng bao đời...

 

Ôi! Tấm gương đạo đức của Người sáng ngời mà gần gũi

                                                                                                         xiết bao

Như tia nắng mặt trời, như nhành hoa, chồi biếc       

Như khí trời thanh cao, như người thân ruột thịt   

Mãi mãi các thế hệ hôm nay, mai sau gọi hai tiếng Bác Hồ!

       

Nói với các em về Người

Tôi mong ước điều giản dị

Các em và tôi học tập, làm theo tấm gương của Người

Tấm gương đạo đức Bác Hồ lan tỏa, sinh sôi...

                                                                                    Đ.H.T

 

 

    Ngời sáng tên anh

“Quý bằng đôi mắt tôi còn hiến được

Ít đất đai, vườn tược đáng gì”

Anh đã nói như vậy

Khi hai lần hiến đất xây trường, làm đường (1)

 

Đôi mắt, tuổi thanh xuân anh để lại chiến trường

Trở về quê hương với vết thương nhức nhối

Khuôn mặt bạn bè, người thân cứ trôi qua vồi vội

Chỉ còn lại bên mình giọng nói, vậy thôi

 

Anh, không còn sáng mắt nhưng sáng tấm lòng

Với gia đình, xóm làng, bạn bè muôn nẻo

Vui với tiếng học bài, tiếng nói cười trẻ thơ trong trẻo

Hạnh phúc với anh giản dị vô ngần

 

 Lời Bác dạy, tấm gương đạo đức của Bác anh khắc trong tim

Dâng hiến cho đời những gì tốt đẹp nhất

Sống giản dị, chan hòa, chân thật

Ngời sáng tên anh - “Bộ đội Cụ Hồ”.

                                            Đ.H.T

 

(1) Anh Luân Xuân Nghiêm, thương binh hạng 1/4 (Khu 3, xã Phú Hộ, thị xã Phú Thọ) đã 2 lần tự nguyện hiến đất thổ cư để làm đường giao thông nông thôn và xây dựng Trường tiểu học Phú Hộ II.

VŨ ĐÌNH KHUYÊN

Đâu cần hơn thì ưu tiên đấy

Bác Hồ đến thăm Trại điều dưỡng thương binh

Vào một buổi trưa hè nắng rát

Nhiệt độ trong phòng, quạt không đủ mát

Cây xanh thưa, trời oi bức nắng nồng

Quạt giấy, quạt nan

thương binh trần ngực, ngồi quạt trong phòng

Thấy vậy Bác trầm tư và chơm chớp mắt...

 

Theo lịch tuần này

cơ quan lắp điều hòa ở trong phòng Bác

Bác quyết định rồi, dừng lại để lần sau

Nơi thương binh điều dưỡng, phải được ưu tiên hàng đầu

Với nguyên tắc: “Đâu cần hơn, thì ưu tiên đấy”

Đức hạnh Bác Hồ giản đơn là vậy

Không nghĩ về mình, chỉ lo lắng cho dân

Trại điều dưỡng thương binh - nơi đó rất cần

“Các chú lắp điều hòa ngay lập tức”

 

Cán bộ cơ quan vô cùng kính phục

Bác là vị cứu tinh

Đậm tình người nhân hậu

Đức hạnh của Người, chúng cháu học làm theo.

                                                     V.Đ.K


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.