NỘI DUNG CHI TIẾT
TRẦN QUANG MINH với “Bà ra thành phố”
8/16/2017

 

                                      NGUYỄN VĨNH

Bà ra thành phố

Bà ra thành phố mang bao nhiêu quà

Bu gà, trám chua, măng vầu, dưa sắn

Mấy lần cháu dặn... bà vẫn quê nhà

Tíu ta tíu tít mẹ hỏi đủ điều

Bà lại tiếc rẻ quên nải chuối tiêu

        Bà kể ao cá

        Bà kể vườn rau

        Bà kể hàng xóm cho con dạm giầu

        Bố hỏi mùa màng

        Anh hỏi cây khế

        Mắt bà vui thế, ắp đầy yêu thương

Bà ra mang cả làng quê

Những chuyện ngày trước cũng về ùa theo

Dường như bà đã yếu nhiều

Bước chân ngường ngượng lúc trèo cầu thang

Bà ra gợi nhớ hội làng

Bụi tre trâu buộc nhớ hàng cây cau

Nương chè, gốc bí, giàn bầu

Nhớ con mương nhỏ cây cầu bấp bênh

Nhớ con đường cũ gập ghềnh

Chiều buông tím núi, chênh vênh cánh cò

Từ hôm bác nhắn đến giờ

Cả nhà thấp thỏm cứ chờ bà ra...

 

Sinh ra trên một miền quê có núi có đèo, có khe có suối, anh có cái tinh tế, nhẹ nhàng của người miền xuôi, cái đôn hậu, chân chất của người miền núi. Anh điềm đạm, sâu sắc theo cách một thầy giáo dạy văn, nhạy cảm, tinh tế của người viết thơ, làm nhạc, đó là thạc sỹ nhà giáo Trần Quang Minh. Anh mang trong mình hai dòng máu Kinh, Mường, có thể vì thế mà con người Trần Quang Minh hội tụ khá đầy đủ những phẩm chất trí tuệ, phong cách rất miền núi, rất đồng bằng.

Từng dạy văn ở trường THPT Hùng Vương, Hiệu trưởng trường Bồi dưỡng nhà giáo và cán bộ quản lý giáo dục của tỉnh Phú Thọ, đã nghỉ hưu nhưng anh lại được mời làm Phó hiệu trưởng phụ trách chuyên môn tại trường THPT Thị xã Phú Thọ. Anh hiện là Chủ tịch Hội VHNT thị xã Phú Thọ.

Trần Quang Minh nền nã, lịch lãm chất đồng bằng, gồ ghề, khúc khuỷu chất miền núi, không khó nhận ra tính cách đó khi đối diện anh. “Chất nghệ” trong anh kín đáo, không ồn ào nhưng không vì thế mà kém đi phần hiện đại và sâu sắc khi anh làm nhạc, viết thơ. Thơ anh thường là ca từ trong những ca khúc của anh. Có lẽ vì thế chăng thơ nhạc Trần Quang Minh đậm chất dân gian. Xin được giới thiệu “Bà ra thành phố” một trong những bài thơ như thế của anh.

Thơ Trần Quang Minh không cầu kỳ, màu mè câu chữ kiểu thành phố, mà nhẹ nhàng, mộc mạc nét đồng quê, nó thật thà, chất phác như cách nói đời thường của người dân tộc. Này nhé:

Bà ra thành phố mang bao nhiêu quà

Bu gà, trám chua, măng vầu, dưa sắn

Ở phố thị người ta quen dùng bánh kẹo ngoại, rượu Tây, nên những món quà quê như thế đã trở thành “đặc sản” với những đứa cháu ngoan của bà.

Đây nữa:

Bà lại tiếc rẻ quên nải chuối tiêu

Sự “tiếc rẻ” của bà mới đáng nói, mới xúc động làm sao. Chỉ là “nải chuối tiêu” thôi nhưng đó là mồ hôi, nước mắt của ông, bà, là niềm yêu thương của những người thân dành cho những người thân. Bỗng dưng tôi nhớ tới câu hát: “Người quê chỉ có tấm lòng...” trong ca khúc của một nhạc sĩ nào đó.

Khi nói tới nơi chôn nhau, cắt rốn của mình, người ta thường nhắc tới cây đa, bến nước, sân đình... và hình ảnh người bà, người mẹ, người em được nói đến bằng những tình cảm đầy yêu thương, kính trọng. Trần Quang Minh đã viết về người mẹ tảo tần sương gió của mình thế này:

Theo mẹ là đôi quang gánh

Gánh mòn vai mẹ cũng mòn

Hay như:

Tháng năm lưng đã còng rồi

Đôi quang cao hơn cả mẹ

Đấy! Đôi quang đã “cao hơn cả mẹ” thì còn gánh được gì! Vậy mà mẹ vẫn: “gánh nắng, gánh mưa, gánh mùa đông buốt giá”.

Bởi:

Đôi vai gánh cả cuộc đời

Để bây giờ mẹ anh, bà của các con anh:

Lưng còng... cong như đòn gánh... mẹ tôi

(Chiếc đòn gánh tre)

Từ khi con cháu làm nhà, giờ bà mới ra thăm được. Cả một đời quanh quẩn với “ao cá, vườn rau”, với “cây na, cây chuối”, bây giờ lần đầu ra phố cứ như:

Bà ra mang cả làng quê

Những chuyện ngày trước cũng ùa về theo

Đến nỗi:

Dường như bà đã yếu nhiều

Bước chân ngường ngượng khi trèo cầu thang

Với người đã ngoài 90 “Bà đã yếu nhiều” thì không cần bàn cãi. Tôi chợt nhớ thuở quần xanh chéo, áo si lâm, dép rọ mòn vẹt bỗng phải Comple, cổ cồn, cà vạt, giầy da lợt gót mới thấy “ngường ngượng” làm sao! Đâu phải vì xấu hổ mà bởi không quen những đồ xa xỉ đó, đi lại thật khó khăn nên mới “ngường ngượng” vậy. Cả đời “vách đất, mái tranh” lấy đâu ra nhà tầng mà “trèo cầu thang” nên bước chân bà: “ngường ngượng lúc trèo cầu thang” cũng là đúng thôi!

Đến đây một thoáng vui xen một chút buồn. Vui bởi cuộc sống hôm nay đã đổi thay nhiều, con cháu bà đã có nhà tầng để bà được trèo cầu thang, chút buồn vì thương bà đến bây giờ mới có được cái cảm giác “ngường ngượng” đó. Và vui hơn khi:

Bà ra gợi nhớ xóm làng

Bụi tre trâu buộc nhớ hàng cây cau

Nương chè, gốc bí, giàn bầu

Nhớ con mương nhỏ cây cầu bấp bênh

Nhớ con đường cũ gập ghềnh

Chiều buông tím núi chênh vênh cánh cò

Nghĩa là con anh, cháu bà giữa chốn phù hoa chúng vẫn con nhớ nơi bố, mẹ chúng sinh ra, để:

Từ hôm bác nhắn đến giờ

Cả nhà thấp thỏm những chờ bà ra

Cái “thấp thỏm” của tuổi ấu thơ mong bà, mong mẹ đi chợ về để được lục bánh đúc, bánh đa mới đáng yêu làm sao! Trước bà, trước mẹ tất cả vẫn chỉ “trẻ thơ”.

Còn may mắn lắm những người tỉnh gốc quê còn nhớ gốc gác của mình, những người quê ra tỉnh còn biết mình là ai. Vợ chồng, con cháu Trần Quang Minh là một trong số đó

Tôi trân trọng Trần Quang Minh về nhân cách và những đóng góp của anh cho sự nghiệp trồng Người cũng như cho văn học nghệ thuật trên quê hương đất Tổ.

Chợt ngẫm ra rằng những điều tưởng chừng không thể vẫn trở thành có thể nêu ai đó dám bước qua mình!

                                                                                                      N.V


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.