NỘI DUNG CHI TIẾT
Chùm thơ tháng 9
9/19/2017

 NGUYỄN QUANG THUYÊN

Trước ngã ba sông

    (Trích Trường ca)

1.

Tần ngần

trước ngã ba sông

đục

trong

hai ngả

một dòng về xuôi

mênh mang

nước

ngẩn ngơ

trời

tiếng chim thoắt lặng

biết người ở đâu?!

thì thào

gió

lả

triền lau

thảng nghe

vọng

tiếng trên lầu

rất trong (...)

cung son gác tía

chẳng mòng

hình như...

nhẹ gót

Tiên Dung

xuống thuyền...

buồm thong dong

bãi Tự Nhiên

tình yêu (!?)

hay

bởi tiền duyên

hỡi trời!?

chuyện xưa

thì xửa xưa rồi

mà sao cứ động

cõi người hôm nay...

hiu hiu

hắt

mảnh trăng gầy

thưa thưa

thớt

vạt lau dày

lẻ loi...

sóng duềnh...

cuộn nước về xuôi

trong thăm thẳm

ngỡ bóng người

đâu đây!

hòa vào sông núi cỏ cây

hòa vào khói sóng

trời mây chốn này

Chiên Đàn

Hạc trắng còn bay (!?)

có người thơ thẩn

gót lầy bến xưa!

mái chèo

lay nhẹ giấc trưa

mà như thức dậy

cuộc cờ ngàn năm

bể dâu

bao lớp thăng trầm

lở

bồi

mất

được

mấy lần hợp tan (!?)

bồng bềnh

trời nước miên man

gió vờn sắc sắc

sóng tràn không không

tần ngần

trước ngã ba sông

thuyền ken nghẽn lối

mà không thấy người...!?

 

2.

Sóng

ba bờ huếch hoác

hẻm hông hênh

Anh Vũ

ngụ nơi đâu!?

 

Lão ngư mê mải giăng câu

có còn nón mê chân đất

tự bao giờ

dòng đào

dòng biếc

trùng trùng,

ngút ngát trời xanh

chuyện muôn đời

chuyện em...

chuyện anh...

như tiền định bên bờ cổ tích

em

thẩn thơ kiếm tìm

dấu chân cha thuở trước

mờ trong cát, bụi thời gian

mờ trong khói sương

lặng

trong ký ức

Sóng

vô tình

cứ bát ngát trời

và bao la nước

bao la như lòng người...

 

3.

Em

đăm đăm!

dõi về xa xôi

nơi dừng chân cuộc chia tay

không có lần thứ hai

trong lịch sử

chút mơ hồ

bâng khuâng trong gió

chút mơ hồ

mảnh như lá cỏ

như nước mắt người xưa

trên kẽ lá chót cành

em (!)

chẳng mong chia tay...

 

Tam giang!

Tam giang!

Tam giang hôm nay

lớp lớp sóng

lớp lớp đời

lớp lớp người

lặng lẽ hòa

lặng lẽ trôi

lặng lẽ

thẳm

sâu

vào huyền thoại

chỉ còn khúc tráng ca

khúc tráng ca hào hùng

và những cuộc tình

những cuộc tình lạnh lòng

khắc khoải

chơi vơi

như tiếng cuốc đêm hè...

 

4.

Cuộc sống hôm nay

còn trăm nỗi bộn bề

trăm nỗi cộm dày

trăm nỗi trở trăn

trăm nẻo mê cung

chạng vạng cõi vô cùng

như đáy sông vạn thuở

mặt đất

đại dương

có khi nào lặng gió

gió lặng giữa ngàn xanh

vẫn chuyện muôn đời

em với anh

hai vũ trụ nhỏ nhoi

không khoảng lặng

dẫu gian nan

bộn bề

vẫn căng tràn nhựa sống

ứ trào

trắng bọt giữa dòng trôi

bắt gặp dấu xưa!!!

em thảng thốt

Người ơi...!!?

 

5.

Vỡ

ba bờ chơi vơi

con sóng nào đưa hạt phù sa

về đồng bằng châu thổ

lúa ngả ngốn ôm con

bời bời tóc gió

Phù sinh

vạn vật giao mùa

con sóng nào lách luồn

cùng người rửa mặn thau chua

ta mặc kệ

dù ngày mai

Thủy Tinh có về như đời thực

Mỵ Nương là em

Mỵ Nương là ai!?

Cuộc sống ồn ào cũng không hề tách bạch

Mỵ Nương hôm nay

Còn lên núi trồng rừng...

 

6.

Con sóng ven bờ

con sóng giữa sông

giữa sông thì trong

mà ven bờ lại đục

từ khi cha mẹ mang trầu cau

sang bên nhà

sóng đã ngồn ngộn vào tiềm thức

sóng hiền như đất

hiền như cội, rễ quê mình

sóng độ lượng

sóng bao dung

từ dạo cây tre chưa biết

chải tóc xanh

miền đất cồn chồn

người kéo nhau về ở

rìu đá đẽo ra hạt lúa

con trâu hoang

quen sóng Tam giang

cứ ngỡ thanh bình

anh lại nợ em

mùa tiếp mùa

đời lại tiếp đời

cứ chiến chinh

giặc giã

 

Tam giang!

Tam giang!

bao lần sóng đỏ

em chẳng hề níu, giữ

bước chân anh

một mình giặm dụi mái gianh

nuôi mẹ

nuôi cha

nuôi các con

vồng vồng vạm vỡ

manh chiếu cô đơn

em nuốt xuôi giọt nhớ

suốt bao đời

lệ - đá - chờ - nhau...

                        N.Q.T

 

NGUYỄN HOA

Bất ngờ

Những chiếc lá xào xạc bước gió

Cô gái nhắc thời gian

Bạn viết thư từ miền gió nắng, lời chào gió nắng

Cây mơn mởn cao...

Có thể rơi thật sâu...

Vút bổng chim cắt

Tên lửa phóng lên các con tàu

Sức bay

Trái đất!

 

Bất ngờ

Chuông ngân ba mặt đồng hồ

Trăng vừa bơi lên sông Hồng lướt thướt

Đã ngấn vàng vại bia

Hà Nội khuya

Đường Nguyễn Đình Chiểu đang đặt cống nước

Tôi nhiễm hương hoa sữa phố Nguyễn Du

 

Bất ngờ

Giống những bước dò dẫm khó khăn

Lối rừng mở lấy...

 

Bất ngờ

Dồn cho từng khoảnh khắc

Sống và chết

Không phải chỉ là dũng cảm hay không dũng cảm

Phải đập vỡ mình ra

Sáng lòe

Ngọn lửa

 

Sự đập vỡ ấy không thể là

Không đau khổ!

Có hẹn gì đâu nắng mật ong ngoài phố

Còi tàu vào ga

Còn mấy ngày, mấy giờ, mấy phút, mấy giây

Hình như sắp mùa xuân

Cỏ xanh dạ hội

 

Chiều nhạt dần nắng đỏ lá bàng

Sương mờ mái phố

Bất ngờ đèn sáng bừng muôn cửa

Ôi, sự bất ngờ

Sự bất ngờ tôi suốt đời thành kính

Nếu không vậy sao con người có thơ

Nếu không vậy

Sao có những con chữ đột nhiên run rẩy...

                                           N.H

Ánh sáng bản Luận cương

Có thể là lúc ấy chiều mưa

hay đêm khuya lá đuổi nhau trên đường vắng

có thể là lúc ấy trời sắp sáng

tiếng bước chân cảnh sát dội tường nhà?

 

Lúc ấy... đã năm mươi năm qua

còn tôi vừa tròn ba mươi tuổi

chỉ biết bây giờ ngày ngày tôi vẫn đi qua

ngôi nhà ấy (*)

đi qua cơn mưa dịu mát buổi chiều

ánh nắng tưng bừng buổi sớm

đêm hương hoa, trong gió ấm

dưới trời sao...

 

Và có lần tôi nhẩm đọc vô tư

tên một hiệu sách quốc văn

tên một cửa hàng bách hóa

Căn hầm ở trong ngôi nhà này

các đồng chí Trung ương đã từng làm việc

và đồng chí Tổng Bí thư đầu tiên đã viết

Bản Luận cương...

 

Tôi cứ đi và nghĩ ngợi dọc đường

bao bí mật ở trong ngôi nhà ấy

có thể là ban đêm, lúc ấy

đồng chí Tổng Bí thư

dồn ánh sáng mắt mình lên trang giấy

Bản Luận cương!

Những dòng chữ - máu công nhân Ba Son, Gia Lâm, Trường Thi...

những dòng chữ - máu nông dân Đô Lương, Tiền Hải

những dòng chữ mà thành lửa cháy

đốt lên chiếc động cơ công - nông đầu tiên

đốt lên ngòi nổ cuộc tấn công vào chủ nghĩa thực dân

 

Lúc ấy ngoài đường những bước chân cảnh sát lẫn trong tiếng lá rơi

đang rình rập những con chữ bước ra với hàng triệu con người

 

Và mùa xuân của tuổi ba mươi

tôi vẫn đi trên đường nhẩm đọc

về con đường rừng ngày đêm mình vượt dốc

cùng bạn bè ra trận tháng ngày qua

theo những dòng chữ kia

để đến được mùa xuân này hoa nở

để đến được ánh đèn thành phố

ánh sáng xanh tràn xuống mái nhà này...

 

Tôi vẫn đi... ban đêm, ban ngày

đường Thợ Nhuộm qua ngôi nhà ấy

nghe bừng lên ánh sáng BẢN LUẬN CƯƠNG.

                                           N.H

 

(*) Ngôi nhà số 90 phố Thợ Nhuộm, Hà Nội, nơi đồng chí Trần Phú viết bản Luận cương của Đảng.

 

VI THÙY LINH

               Liên xuân

Mùa Đông 2001, vừa qua thời sinh viên

Lần đầu về xứ Nghệ

Bạn đưa tôi qua cầu Bến Thủy

Cầu nối Vinh sang đất Tố Như

Biển Xuân Thành chiều ấy, chỉ Thành và tôi

Bạn hỏi: Sao thích biển mùa Đông

Tôi sợ chen chúc ồn ào đám đông

Chỉ muốn nghe sóng đùa gió thổi

 

12 năm sau, tôi trung niên

Người tôi yêu hẹn đưa tôi lại

Bãi biển đón muôn người, bờ cát đâu nhớ nổi

Hàng thông gày, sóng xóa hết dấu chân

Nghi Xuân chợt “nghi xuân” đôi ta

Hai cựu thanh niên tóc bạc

Lắm mệt mỏi, cuộc đua hằn rãnh trán

Vẫn còn nhiều cảm thán

Là tâm hồn biết tránh xa tẻ nhạt!

 

Ở Nghi Xuân tìm đến Xuân Liên

Để cùng Anh ngắm màu xanh dương lòng biển

Để cứ yêu miệt mài, đâu cần hẹn

Nhịp thở song thanh

Em áp tai nghe sóng quê ngực Anh

Hàng thông đứng như lính không đổi gác

Em hiểu vì sao Anh yêu biển thế

Thi sĩ vẫn liên xuân...

                                  V.T.L        

Nguyễn Thế Yên

Đôi mắt vùng cao

Xe xuống đèo

Cát bụi đi theo

Lố nhố những đôi mắt dọc ngang ở lại...

 

Em bé vùng cao

Sinh ra trên bờ rẫy

Cuống nhau cắt bằng dao đi nương của cha

Chiếc nôi đón em là lá

Ánh mắt mở ra là bầu trời

Em lớn lên

Đôi chân trần đạp đá

Áo mảnh quần dơ

Bữa cơm có màu vàng của ngô, màu xanh của lá

                                                                         và màu muối tinh khôi

Đường tới trường như áng mây mơ hồ vắt qua ngọn núi

Những khát khao không gọi thành tên

Ngày ngày vẫn theo cha lên nương

Cũng như ngày xưa cha theo ông lên rẫy

Bám trụ biên cương.

 

Đôi mắt em

Những đôi mắt dọc ngang ở lại phía sau xe ngày tôi xuống núi...

Vẫn tìm về

Bên bữa cơm tôi ăn

Trong chăn ấm tôi nằm

Và ở nơi phía sau cổng trường giờ con tôi tan lớp

Những đôi mắt

Vẫn hiện về trong giấc mơ tôi

Trong nỗi trở trăn của đêm dài trống vắng

Cứ to lên ngang dọc ngây ngô

Xoáy vào tôi

Xoáy vào miền tĩnh lặng...

Ơi đôi mắt vùng cao!

                        N.T.Y

TRẦN HANH

      Bản Tấc

Quanh co đường bản Tấc

Mơ hồ như tìm em

Ai giấu mình sau núi

Ai ẩn mình trong mây

 

Dáng người thoáng đâu đây

Nhà soi bên gương lúa

Suối uốn hình dải lụa

Tiếng cười xanh vòm cây

 

Có anh chàng lạc bước

Lơ ngơ nhìn núi mây

Chợt bên đường sơn nữ

Đầu bản mình hoa bay

 

Trăng gối đầu đỉnh núi

Nhà sàn bừng lửa hoa

Vòng xòe đan tay ấm

Áo trắng ngần say sưa

 

Một lần thôi bản Tấc

Đã quên về. Lạ chưa?...

                        T.H

Bùi Văn Phẩm

           Mùa biển động

Những nốt nhạc được phát ra từ luống cày

Khảo dị cơn sốt mùa hanh hao

Anh chìm trong tiếng lục lạc đêm

Cơn bão bất chợt dội trên loa

Khi hoàng hôn ẩn mình dưới sóng

 

Vẫn biết mùi hương cỏ dại

Có thể lẫn với mùi hanh nồng sau mưa

Mộng mị giấc mơ mồ côi

Thế chấp cơn mưa đầu mùa hạ

Tự bạch theo một kiếp luân hồi

 

Con thuyền mắc cạn trên sóng

Biển mỗi ngày mỗi vỡ ra

Loang lổ vết chàm trên mặt nước

Kẻ cuồng tham ngáp dài trên cát

Luồng cá thất vọng quay như chong chóng

Thiên di một vòng kim đồng hồ

 

Đêm lại lững thững tiếng thở dài

Bãi cát buổi hừng đông lại ánh lên vẻ bạc

Sóng như được hoan ca mùa phóng sinh

Gửi cho em ầm ào mùa biển động.

                                        B.V.PNGUYỄN QUANG THUYÊN

Trước ngã ba sông

    (Trích Trường ca)

1.

Tần ngần

trước ngã ba sông

đục

trong

hai ngả

một dòng về xuôi

mênh mang

nước

ngẩn ngơ

trời

tiếng chim thoắt lặng

biết người ở đâu?!

thì thào

gió

lả

triền lau

thảng nghe

vọng

tiếng trên lầu

rất trong (...)

cung son gác tía

chẳng mòng

hình như...

nhẹ gót

Tiên Dung

xuống thuyền...

buồm thong dong

bãi Tự Nhiên

tình yêu (!?)

hay

bởi tiền duyên

hỡi trời!?

chuyện xưa

thì xửa xưa rồi

mà sao cứ động

cõi người hôm nay...

hiu hiu

hắt

mảnh trăng gầy

thưa thưa

thớt

vạt lau dày

lẻ loi...

sóng duềnh...

cuộn nước về xuôi

trong thăm thẳm

ngỡ bóng người

đâu đây!

hòa vào sông núi cỏ cây

hòa vào khói sóng

trời mây chốn này

Chiên Đàn

Hạc trắng còn bay (!?)

có người thơ thẩn

gót lầy bến xưa!

mái chèo

lay nhẹ giấc trưa

mà như thức dậy

cuộc cờ ngàn năm

bể dâu

bao lớp thăng trầm

lở

bồi

mất

được

mấy lần hợp tan (!?)

bồng bềnh

trời nước miên man

gió vờn sắc sắc

sóng tràn không không

tần ngần

trước ngã ba sông

thuyền ken nghẽn lối

mà không thấy người...!?

 

2.

Sóng

ba bờ huếch hoác

hẻm hông hênh

Anh Vũ

ngụ nơi đâu!?

 

Lão ngư mê mải giăng câu

có còn nón mê chân đất

tự bao giờ

dòng đào

dòng biếc

trùng trùng,

ngút ngát trời xanh

chuyện muôn đời

chuyện em...

chuyện anh...

như tiền định bên bờ cổ tích

em

thẩn thơ kiếm tìm

dấu chân cha thuở trước

mờ trong cát, bụi thời gian

mờ trong khói sương

lặng

trong ký ức

Sóng

vô tình

cứ bát ngát trời

và bao la nước

bao la như lòng người...

 

3.

Em

đăm đăm!

dõi về xa xôi

nơi dừng chân cuộc chia tay

không có lần thứ hai

trong lịch sử

chút mơ hồ

bâng khuâng trong gió

chút mơ hồ

mảnh như lá cỏ

như nước mắt người xưa

trên kẽ lá chót cành

em (!)

chẳng mong chia tay...

 

Tam giang!

Tam giang!

Tam giang hôm nay

lớp lớp sóng

lớp lớp đời

lớp lớp người

lặng lẽ hòa

lặng lẽ trôi

lặng lẽ

thẳm

sâu

vào huyền thoại

chỉ còn khúc tráng ca

khúc tráng ca hào hùng

và những cuộc tình

những cuộc tình lạnh lòng

khắc khoải

chơi vơi

như tiếng cuốc đêm hè...

 

4.

Cuộc sống hôm nay

còn trăm nỗi bộn bề

trăm nỗi cộm dày

trăm nỗi trở trăn

trăm nẻo mê cung

chạng vạng cõi vô cùng

như đáy sông vạn thuở

mặt đất

đại dương

có khi nào lặng gió

gió lặng giữa ngàn xanh

vẫn chuyện muôn đời

em với anh

hai vũ trụ nhỏ nhoi

không khoảng lặng

dẫu gian nan

bộn bề

vẫn căng tràn nhựa sống

ứ trào

trắng bọt giữa dòng trôi

bắt gặp dấu xưa!!!

em thảng thốt

Người ơi...!!?

 

5.

Vỡ

ba bờ chơi vơi

con sóng nào đưa hạt phù sa

về đồng bằng châu thổ

lúa ngả ngốn ôm con

bời bời tóc gió

Phù sinh

vạn vật giao mùa

con sóng nào lách luồn

cùng người rửa mặn thau chua

ta mặc kệ

dù ngày mai

Thủy Tinh có về như đời thực

Mỵ Nương là em

Mỵ Nương là ai!?

Cuộc sống ồn ào cũng không hề tách bạch

Mỵ Nương hôm nay

Còn lên núi trồng rừng...

 

6.

Con sóng ven bờ

con sóng giữa sông

giữa sông thì trong

mà ven bờ lại đục

từ khi cha mẹ mang trầu cau

sang bên nhà

sóng đã ngồn ngộn vào tiềm thức

sóng hiền như đất

hiền như cội, rễ quê mình

sóng độ lượng

sóng bao dung

từ dạo cây tre chưa biết

chải tóc xanh

miền đất cồn chồn

người kéo nhau về ở

rìu đá đẽo ra hạt lúa

con trâu hoang

quen sóng Tam giang

cứ ngỡ thanh bình

anh lại nợ em

mùa tiếp mùa

đời lại tiếp đời

cứ chiến chinh

giặc giã

 

Tam giang!

Tam giang!

bao lần sóng đỏ

em chẳng hề níu, giữ

bước chân anh

một mình giặm dụi mái gianh

nuôi mẹ

nuôi cha

nuôi các con

vồng vồng vạm vỡ

manh chiếu cô đơn

em nuốt xuôi giọt nhớ

suốt bao đời

lệ - đá - chờ - nhau...

                        N.Q.T

 

NGUYỄN HOA

Bất ngờ

Những chiếc lá xào xạc bước gió

Cô gái nhắc thời gian

Bạn viết thư từ miền gió nắng, lời chào gió nắng

Cây mơn mởn cao...

Có thể rơi thật sâu...

Vút bổng chim cắt

Tên lửa phóng lên các con tàu

Sức bay

Trái đất!

 

Bất ngờ

Chuông ngân ba mặt đồng hồ

Trăng vừa bơi lên sông Hồng lướt thướt

Đã ngấn vàng vại bia

Hà Nội khuya

Đường Nguyễn Đình Chiểu đang đặt cống nước

Tôi nhiễm hương hoa sữa phố Nguyễn Du

 

Bất ngờ

Giống những bước dò dẫm khó khăn

Lối rừng mở lấy...

 

Bất ngờ

Dồn cho từng khoảnh khắc

Sống và chết

Không phải chỉ là dũng cảm hay không dũng cảm

Phải đập vỡ mình ra

Sáng lòe

Ngọn lửa

 

Sự đập vỡ ấy không thể là

Không đau khổ!

Có hẹn gì đâu nắng mật ong ngoài phố

Còi tàu vào ga

Còn mấy ngày, mấy giờ, mấy phút, mấy giây

Hình như sắp mùa xuân

Cỏ xanh dạ hội

 

Chiều nhạt dần nắng đỏ lá bàng

Sương mờ mái phố

Bất ngờ đèn sáng bừng muôn cửa

Ôi, sự bất ngờ

Sự bất ngờ tôi suốt đời thành kính

Nếu không vậy sao con người có thơ

Nếu không vậy

Sao có những con chữ đột nhiên run rẩy...

                                           N.H

Ánh sáng bản Luận cương

Có thể là lúc ấy chiều mưa

hay đêm khuya lá đuổi nhau trên đường vắng

có thể là lúc ấy trời sắp sáng

tiếng bước chân cảnh sát dội tường nhà?

 

Lúc ấy... đã năm mươi năm qua

còn tôi vừa tròn ba mươi tuổi

chỉ biết bây giờ ngày ngày tôi vẫn đi qua

ngôi nhà ấy (*)

đi qua cơn mưa dịu mát buổi chiều

ánh nắng tưng bừng buổi sớm

đêm hương hoa, trong gió ấm

dưới trời sao...

 

Và có lần tôi nhẩm đọc vô tư

tên một hiệu sách quốc văn

tên một cửa hàng bách hóa

Căn hầm ở trong ngôi nhà này

các đồng chí Trung ương đã từng làm việc

và đồng chí Tổng Bí thư đầu tiên đã viết

Bản Luận cương...

 

Tôi cứ đi và nghĩ ngợi dọc đường

bao bí mật ở trong ngôi nhà ấy

có thể là ban đêm, lúc ấy

đồng chí Tổng Bí thư

dồn ánh sáng mắt mình lên trang giấy

Bản Luận cương!

Những dòng chữ - máu công nhân Ba Son, Gia Lâm, Trường Thi...

những dòng chữ - máu nông dân Đô Lương, Tiền Hải

những dòng chữ mà thành lửa cháy

đốt lên chiếc động cơ công - nông đầu tiên

đốt lên ngòi nổ cuộc tấn công vào chủ nghĩa thực dân

 

Lúc ấy ngoài đường những bước chân cảnh sát lẫn trong tiếng lá rơi

đang rình rập những con chữ bước ra với hàng triệu con người

 

Và mùa xuân của tuổi ba mươi

tôi vẫn đi trên đường nhẩm đọc

về con đường rừng ngày đêm mình vượt dốc

cùng bạn bè ra trận tháng ngày qua

theo những dòng chữ kia

để đến được mùa xuân này hoa nở

để đến được ánh đèn thành phố

ánh sáng xanh tràn xuống mái nhà này...

 

Tôi vẫn đi... ban đêm, ban ngày

đường Thợ Nhuộm qua ngôi nhà ấy

nghe bừng lên ánh sáng BẢN LUẬN CƯƠNG.

                                           N.H

 

(*) Ngôi nhà số 90 phố Thợ Nhuộm, Hà Nội, nơi đồng chí Trần Phú viết bản Luận cương của Đảng.

 

VI THÙY LINH

               Liên xuân

Mùa Đông 2001, vừa qua thời sinh viên

Lần đầu về xứ Nghệ

Bạn đưa tôi qua cầu Bến Thủy

Cầu nối Vinh sang đất Tố Như

Biển Xuân Thành chiều ấy, chỉ Thành và tôi

Bạn hỏi: Sao thích biển mùa Đông

Tôi sợ chen chúc ồn ào đám đông

Chỉ muốn nghe sóng đùa gió thổi

 

12 năm sau, tôi trung niên

Người tôi yêu hẹn đưa tôi lại

Bãi biển đón muôn người, bờ cát đâu nhớ nổi

Hàng thông gày, sóng xóa hết dấu chân

Nghi Xuân chợt “nghi xuân” đôi ta

Hai cựu thanh niên tóc bạc

Lắm mệt mỏi, cuộc đua hằn rãnh trán

Vẫn còn nhiều cảm thán

Là tâm hồn biết tránh xa tẻ nhạt!

 

Ở Nghi Xuân tìm đến Xuân Liên

Để cùng Anh ngắm màu xanh dương lòng biển

Để cứ yêu miệt mài, đâu cần hẹn

Nhịp thở song thanh

Em áp tai nghe sóng quê ngực Anh

Hàng thông đứng như lính không đổi gác

Em hiểu vì sao Anh yêu biển thế

Thi sĩ vẫn liên xuân...

                                  V.T.L        

Nguyễn Thế Yên

Đôi mắt vùng cao

Xe xuống đèo

Cát bụi đi theo

Lố nhố những đôi mắt dọc ngang ở lại...

 

Em bé vùng cao

Sinh ra trên bờ rẫy

Cuống nhau cắt bằng dao đi nương của cha

Chiếc nôi đón em là lá

Ánh mắt mở ra là bầu trời

Em lớn lên

Đôi chân trần đạp đá

Áo mảnh quần dơ

Bữa cơm có màu vàng của ngô, màu xanh của lá

                                                                         và màu muối tinh khôi

Đường tới trường như áng mây mơ hồ vắt qua ngọn núi

Những khát khao không gọi thành tên

Ngày ngày vẫn theo cha lên nương

Cũng như ngày xưa cha theo ông lên rẫy

Bám trụ biên cương.

 

Đôi mắt em

Những đôi mắt dọc ngang ở lại phía sau xe ngày tôi xuống núi...

Vẫn tìm về

Bên bữa cơm tôi ăn

Trong chăn ấm tôi nằm

Và ở nơi phía sau cổng trường giờ con tôi tan lớp

Những đôi mắt

Vẫn hiện về trong giấc mơ tôi

Trong nỗi trở trăn của đêm dài trống vắng

Cứ to lên ngang dọc ngây ngô

Xoáy vào tôi

Xoáy vào miền tĩnh lặng...

Ơi đôi mắt vùng cao!

                        N.T.Y

TRẦN HANH

      Bản Tấc

Quanh co đường bản Tấc

Mơ hồ như tìm em

Ai giấu mình sau núi

Ai ẩn mình trong mây

 

Dáng người thoáng đâu đây

Nhà soi bên gương lúa

Suối uốn hình dải lụa

Tiếng cười xanh vòm cây

 

Có anh chàng lạc bước

Lơ ngơ nhìn núi mây

Chợt bên đường sơn nữ

Đầu bản mình hoa bay

 

Trăng gối đầu đỉnh núi

Nhà sàn bừng lửa hoa

Vòng xòe đan tay ấm

Áo trắng ngần say sưa

 

Một lần thôi bản Tấc

Đã quên về. Lạ chưa?...

                        T.H

Bùi Văn Phẩm

           Mùa biển động

Những nốt nhạc được phát ra từ luống cày

Khảo dị cơn sốt mùa hanh hao

Anh chìm trong tiếng lục lạc đêm

Cơn bão bất chợt dội trên loa

Khi hoàng hôn ẩn mình dưới sóng

 

Vẫn biết mùi hương cỏ dại

Có thể lẫn với mùi hanh nồng sau mưa

Mộng mị giấc mơ mồ côi

Thế chấp cơn mưa đầu mùa hạ

Tự bạch theo một kiếp luân hồi

 

Con thuyền mắc cạn trên sóng

Biển mỗi ngày mỗi vỡ ra

Loang lổ vết chàm trên mặt nước

Kẻ cuồng tham ngáp dài trên cát

Luồng cá thất vọng quay như chong chóng

Thiên di một vòng kim đồng hồ

 

Đêm lại lững thững tiếng thở dài

Bãi cát buổi hừng đông lại ánh lên vẻ bạc

Sóng như được hoan ca mùa phóng sinh

Gửi cho em ầm ào mùa biển động.

                                        B.V.P


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.