NỘI DUNG CHI TIẾT
Chùm thơ tháng 3
4/2/2018

Kim Dũng

            Ngày thơ Việt

Em hãy đọc thơ trong ngày Thơ Việt

Những bài thơ về Tổ quốc, tình yêu

Đất nước giành ngày Thơ thành lễ hội

Lưu bút Bác Hồ - Người viết “Nguyên tiêu”

Rằm tháng Giêng trăng vàng viên mãn

Chiến khu Việt Bắc gió ngàn reo

Bác cùng Trung ương bàn việc Nước

Khuya về bát ngát ánh trăng treo...

Cảm sao hết chiều sâu trong thơ Bác

Đất nước anh hùng - tiếng Việt tôn vinh

“Nam quốc sơn hà” - Nước Nam có chủ

Đem máu xương gìn giữ nước non mình

Ngày Thơ Việt xin nhớ Đại thi hào dân tộc

“Khi Nguyễn Du viết Kiều, đất nước hóa thành văn” (*)

Ấy là cỏ non chân trời xanh rợn

Vài bông lê điểm trắng cành xuân...

Ngày Thơ Việt mang tâm hồn Việt

Công chúng yêu thơ tự thanh lọc hồn mình

Các Nhà thơ nghĩ suy gì về đất nước

Về tương lai cùng dân tộc đồng hành?

Em hãy đọc trăng “Nguyên tiêu” trong thơ Bác

Soi sáng hồn ta và đất nước bao la

Ngày Thơ Việt - Lòng ta ơn nhớ Bác

Người mở đường cho thiên chức thi ca:

“Nay ở trong thơ nên có thép

Nhà thơ cũng phải biết xung phong”!

                                           Xuân Mậu Tuất

                                           K.D

(*) Thơ Chế Lan Viên.

VÂN SƠN

            Xuân và em

Tưng bừng trời đất đón màu xuân

Ríu ran chim gù đầu ngõ

Môi em, hoa xuân bừng đỏ

thơm như trái chín đầu cành

Thời gian nói gì với em và anh

dặt dìu, nhớ mùi hương hoa sữa

Mắt em rót vào mắt anh, giục mùa xuân hé mở

lung linh, chúm chím nụ đào

Mưa bụi nghiêng chào

đậu vào mái tóc

Tán chè bắt đầu bật búp

non tơ, lấm tấm, gọi mùa...

Sông Bứa thao thức đợi mưa

chờ nước đục, mùa cá tôm sinh nở

Vân Sơn mây bay bỡ ngỡ,

rừng cây, lộc biếc, trở mình xanh...

Phố núi song hành

Nhớ em,

              bâng khuâng đường xuân mộng

Đèn lồng đỏ, cờ bay trong gió lộng

Nguyên tiêu Thơ, bè bạn quây quần

Men rượu thơm nồng. Xuân đến thanh tân

Ta cùng uống, em ơi, say nhé!

Cùng dắt tay nhau ngược về thời trẻ

bên thềm xuân đâu chỉ có chúng mình...

                                           V.S

TRẦN THỊ NƯƠNG

              Vắng em

Vắng em. Ngôi nhà trống trải

Những bậc cầu thang hút gió về đâu?

Sàn vải treo mấy mươi mùa lộng lẫy

Em đi. Hoa cũng vô hồn

 

Vắng em. Ngôi nhà vắng âm thanh

Đâu tiếng máy ân tình nối mạch đời sau trước?

Em bỏ lại sau lưng bạc vàng không nuối tiếc...

Chọn mũi chỉ, đường kim vá lành lặn kiếp người

 

Mười ngón tay thon

Mười tia nắng mặt trời

Lặng lẽ xua bao mùa giá lạnh

Vắng em. Hoàng hôn luễnh loãng

Chật ních dòng người bươn trải

Tôi đứng như trời trồng

Chỉ đợi em thôi.

               T.T.N

NGUYỄN THANH BÌNH

Tóc hoa

Tết năm nào cũng mới

Xuân năm nào cũng tươi

Lòng người luôn phơi phới

Trên đầu ta tóc hoa

 

Cõi nhân sinh kỳ lạ

Đào lại nở... chim ca

Cuộc đời ta ký gửi

Những nỗi niềm thiết tha.

                        N.T.B

HOÀNG XUÂN CỪ

(Nguyên Bí thư Tỉnh ủy Phú Thọ)

Ký ức quê tôi

Quê hương tôi có sông Lô trong vắt

Đất rồng chầu sắp đặt tự nhiên

Làng Soi bên lở bên bồi

Núi sông tụ hội một thời vẻ vang

Nhớ thuở trước dựng làng, chạy xã

Tưởng dã tràng xe cát biển Đông

Tưởng rằng cắt núi ngăn sông

Nào ngờ sự nghiệp thành công tuyệt vời

Ông cha xây đắp bao đời

Khơi dòng, đắp lũy rạng ngời hôm nay

Quê tôi có bao đời rồi nhỉ

Biết bao nhiêu thế kỷ đi qua

Làng Soi một dải hiền hòa

Bão giông đã trải, phong ba đã từng

Quê tôi đã không ngừng phát triển

Bước khởi đầu như trời biển xa xăm

Lam làm vất vả quanh năm

Sáng chống bão giông, chiều ngăn nước lũ

Làng Soi tôi dáng hình uy vũ

Hồn núi sông, bất tử cho ta

Dù cho giông tố can qua

Khúc sông, tấc đất, ông cha vững bền

 

Làng tôi có ngôi đình còn đó

Trải rêu phong, sóng gió thời gian

Đình làng thân thiết vô vàn

Nơi hội tụ của dân làng năm tháng

Không để đình đi vào dĩ vãng

Lớp cháu con, xứng đáng với cha ông

Dân làng, mong đợi ngóng trông

Xây dựng đình làng con Rồng, cháu Tiên

Mỗi người con chung tay gánh vác xây nền

Hôm nay là một ngày rạng rỡ

Chào đình làng hoa nở xuân sang

Mỗi người thắp một nén nhang

Trước đình vái cụ Thành Hoàng quê ta

Quê hương ơi mặn mà tha thiết

Dải đất bồi nước biếc đồng xanh

Cháu con có tấm lòng thành

Công trình văn hóa vinh danh sáng ngời

 

Tôi chào đời giữa ngày đầu kháng chiến

Đất nước, triền miên chống giặc

Lịch sử đã ghi thời khắc

Hịch Bác Hồ từ Bắc vào Nam

Trai làng Soi hiên ngang vững bước

Lớp cha ông người trước, người sau

Đánh Pháp xung kích đi đầu

Dân công hỏa tuyến dãi dầu đạn bom

Điện Biên Phủ một đòn chí mạng

Cả trời Nam cờ Đảng bay cao

Việt Nam ơi Đảng tự hào

Đánh Tây, đuổi Nhật đi vào sử thi

Kết thúc cuộc trường kỳ kháng chiến

Miền Bắc đang chuyển biến từng ngày

Dân làng sản xuất hăng say

Điện, đường, trường, trạm đổi thay cuộc đời

Chúng tôi lớn lên mỗi người một ngả

Người sớm chiều vất vả bên sông

Người thì chăm sóc ruộng đồng

Người theo bước cha ông chống Mỹ

Tổ quốc biết bao điều kỳ vĩ

Diễn ra cả thế kỷ đi qua

Vượt qua bão táp phong ba

Hôm nay tôi được về nhà bên sông

Dưới mái đình vừng hồng bừng sáng

Giữa tình dân, nghĩa Đảng bao la

Dòng Lô vẫn chảy hiền hòa

Bến sông vẫn đợi, bóng đa vẫn chờ.

                                  H.X.C

HỒNG TRUNG

                  Tình khúc quê hương

                                                                         Tặng N.

Cội nguồn như cái phao trong tiềm thức

Em có về Tứ Xã nữa không?

Những bờ rào duối lá vời vợi xanh một thuở

Cùng với mùa thu ta sánh bước đi cùng

Con “Bờ Đỗi” nổi tiếng mẹ cha cùng làng quê đắp mới

Đón vinh quy nhưng quan Nghè Gáp chối từ

Người đi con đường cũ vì người đã quen những ngày đi học

Quen từng vết chân trâu, quen từng chùm gai sắc

Qua Đồng Kiếu sang Sơn Dương xã bạn

Nơi nữ thiên tài thơ theo cha về đây dạy học

Tổng Cóc - Xuân Hương sáng một thiên tình sử

Gắn với làng quê Tứ Xã rất nhiều giàn mướp hương, những con ong đen vít trĩu cánh hoa vàng

Em có còn nhớ đêm mười một tháng giêng năm nào vào Lễ Mật

Trai đóng khố, cởi trần, đầu chít khăn đỏ, nút mở rìu để bên trái

Gái vận váy đen, mặc yếm đào, tóc quấn đuôi gà

Đúng giờ chủ tế gõ ba nhịp trống

Nghe hiệu lệnh đôi bên cùng hướng tới sự cầu mong nhân khang, vật thịnh

Miếu Trò đêm ấy ầm ào chiêng trống hò reo

Kể từ ngày em qua sông Hồng đi làm dâu tỉnh bạn

Tình khúc quê hương anh vẫn cứ nao nao...

Cánh đồng Tứ hôm nay không còn nhiều những khóm vạy chìm sâu,

                                                   không còn nhiều bụi rậm, không còn nhiều chim cuốc

Nhưng tiếng cuốc kêu gọi bạn đêm đêm anh vẫn nghe thao thiết ở trong hồn.

                                                                                  H.T

Nguyễn Xuân Ngọc

Huyền thoại Núi Đôi

Hơn một lần trông ngóng Núi Đôi

Ngược Hà Giang tôi tìm về Quản Bạ

Đầu Tổ quốc trời trong xanh quá

Rắc ven đường thao thức một mùa hoa

 

Những cung đường gấp khúc xe qua

Kể cho nhau nghe chuyện trái ngang, hạnh phúc

Phải duyên thì nên; nào ai xui ai giục

Đã thương yêu dâng trọn tuổi xuân thì...

 

Trước Cổng Trời nghe như tiếng ngựa phi

Người trai H.Mông vội vàng về quê mẹ

Để lại tình yêu bồi hồi vồng ngực trẻ

Mong nhớ... đợi chờ... hóa tuyệt tác Núi Đôi !

 

Huyền thoại xưa mà lay thức tim tôi

Núi Đôi đẹp không phải vì cao hay thấp

Bởi tình yêu khi đã chung nhịp đập

Tiếng hát cuộc đời vang vọng mãi không thôi...

                                                                                    N.X.N

Phạm Việt Đức

Làng đồi

Sỏi ruồi và đất đá ong

Mà nên sim chín ngọt lòng người xa

Nhọc nhằn vẫn nụ, vẫn hoa

Vẫn nên thơm thảo quê ta làng đồi

 

Quê nghèo đất thắm mồ hôi

Trượt trơn dốc sỏi ngã rồi còn thương

Nón mê đội những mùa tương

Giàn trầu nao nức con đường chỉ tay

 

Trám bùi để nhớ đắng cay

Sắn thơm để nhớ những ngày đói no

Bến sông để nhớ con đò

Trăng suông để nhớ tàu mo cuối vườn

 

Người đi lưu lạc muôn phương

Góc làng cọ vẫn bên đường đợi ai.

                                  P.V.Đ

VŨ THANH THỦY

Kiếp tằm

Con tằm rút ruột

Càng nhìn càng đau

Cuộc đời ngắn ngủi

Đừng dối gian nhau

 

Hình hài mượn tạm

Duyên nợ trả dần

Buồn vui bè bạn

Sẻ chia vợ chồng

 

Trên tay nong vàng

Lụa mềm óng ả

Kiếp tằm ai hay

Kén vào buốt giá

 

Tri âm tri kỷ

Sinh lòng mến thương

Ân tình không buộc

Tự mình vấn vương...

 

Bà ơi!

Ngày xưa bà dắt cháu

Chập chững bước chân non

Còn cháu làm đôi mắt

Để bà bước nhanh hơn

 

Năm nay cháu lớn khôn

Bà đã thành nắm đất

Trời trở rét quay quắt

Cháu toàn nhớ ngày xưa

 

Mang tranh ra trước mộ

Ngòi Khai lộng gió buồn

Bàn tay đứa cháu nội

Rưng rưng dâng bà xem

 

Ước còn bà, cháu vẽ

Bước chân trẻ với già

Lồng dưới trời Đoan Hạ

Ấm tình gia đình ta.

                        V.T.T

Cù Thị Loan

               Yên tĩnh

Buổi sáng màn sương che chắn

Không dấu chân người

Không tiếng lá

Những giọt sương lập cập trên tàu lá rơi

Tiếng rơi của ngày dài phía trước!

Màn sương trắng xóa đi cơn ác mộng đêm

Thong thả rơi những giọt sương

Thong thả bờ vai dốc đứng

Ta đứng không cầu nguyện

Xung quanh ta đủ yên tĩnh rồi!

                                  C.T.L

 

Đặng Quang Vượng

Tre làng

Bóng tre dẫn lối về làng

Bao năm tôi không lạc bước

 

Nông thôn giờ nhiều đổi khác

Chỉ riêng tre vẫn là mình

 

Đi dưới bóng tre buông xanh

Gặp lại tuổi thơ nông nổi...

 

Lũ trẻ chơi khăng như hội

Sáo tre gọi trăng đêm hè

 

Mùa về nhộn nhịp đồng quê

Mẹ nghiêng đòn tre gánh lúa

 

Con đường bụi lên đất đỏ

Cha về bùn lấm bừa tre

 

Tôi đi mang theo hồn quê

Chiến trường tre cùng trận mạc

Băng qua đạn, bom vững bước

Có em sau lũy tre làng...

 

Giờ thành phố nhà khang trang

Bốn bề bê tông, sắt thép...

 

Tôi thèm bóng tre xanh mát

Tạc nên dáng đứng làng quê

 

Tôi thèm sáo tre gọi nhạc

Tạc nên đất nước Lạc - Hồng

 

Có gì lòng thấy xốn xang...

Sợ ngày... bóng tre thưa thớt?

 

Người đi.

Ai dẫn lối về?

               Đ.Q.V

Nguyễn Thế Yên

Thương nhớ dại khờ

Có nhớ thương không gọi thành tên

lầm lũi bên đường chiều mặc định

đăm đắm theo sắc hoàng hôn lặn

lại ùa về ảo thực níu dài đêm...

 

Em là ai - từ quả gấc chui ra?

mà đôi mắt mang hình ngọn lửa

ngọn lửa - không phải là thiêu đốt

ấm dần anh trong heo hắt cuộc người!

 

Mình gặp nhau như thể duyên đời

Như cánh bèo xô dạt hồn bãi cạn

nơi sóng ảo chúng mình là có thật

bởi hai đầu nhịp thở vẫn đầy vơi

 

Đâu một lần hé mở nhụy hoa yêu!?

chưa một phút cầm tay truyền hơi ấm

cũng không thể bên em ngày Valentine lịm ngọt

mà vui buồn lớp lớp dậy lòng yêu

 

Ơi thương nhớ hai đầu khoảng cách

như cánh buồm lạc bến bờ xưa

như lá phổi trong ngục tù nhớ gió

con tim dại khờ khát những ngây ngô.

                                     N.T.Y

Trần Anh Nhì

Lỡ quên lời vào mùa sen cạn

Tôi đã lỡ và bạn tôi * cũng lỡ

Một dịp xuân một dịp hiếm khi còn

Bạn của tôi * bạn ấy đã quên rồi

Câu đã hứa vào đúng mùa sen cạn

Để cuối Thu tôi dạo bước đi tìm

Và đã tìm - tìm suốt mùa đông giá

Cứ đơn côi bông tuyết phủ trắng đầu

Bạn của tôi * có lẽ là chưa hiểu

Điều giản đơn nhưng quý giá vô cùng

Tôi cứ đi biết rằng chiều tắt nắng

Mong mỏi mòn tìm thấy một lần thôi

Bạn của tôi * hình như là quên thật

Mấy mươi xuân chưa lỡ một khi nào

 

Chuyến tàu xuôi trở lại nơi thành phố

Sân ga còn lưu lại cái bâng khuâng

Của bạn ấy vào một ngày đang Tết

Cánh hoa đào kịp xuống tóc xòa vai

Bạn của tôi đi rồi trong tĩnh lặng

Tiếng bánh tàu ken két rít dần xa

Khoang cửa hẹp còn ngoảnh về phía cuối

Nơi có tôi đang lỡ một lần tìm

Và cái lỡ chăng là từ hai phía

Để còn gì trong tiếc nuối buồn riêng...!

                                         T.A.N

Tigon Tím

Hoàng Yến!

Hoàng Yến mùa này sắp nở hoa chưa anh?

Sao em thấy lòng mình bâng khuâng quá

Nhớ cái cảm giác oi nồng lẫn tiếng ve ra rả

Nhuộm cả bầu trời vàng rộm Hoàng Yến bay

 

Phố nhỏ chiều nay có một chút men say

Một chút gió lâng lâng màu kỷ niệm

Một chút thương gói nỗi niềm thầm kín

Một chút buồn gờn gợn giữa bao la

 

Một chút thôi mà mãi chẳng nhận ra

Là màu nhớ trong từng câu truyện cổ

Là màu thương trong trái tim bé nhỏ

Là màu vàng yêu, nhớ của hai ta

 

Hoàng Yến mùa này có lẽ sắp ra hoa

Em sẽ ướp những bông vàng rực rỡ

Em sẽ thêu thành màu nhung, màu nhớ

Đợi anh về trong vời vợi nhớ thương

 

Hoàng Yến rực vàng phố nhỏ quện hương...

                                           T.G.T


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.