NỘI DUNG CHI TIẾT
Chùm thơ tháng 7
8/1/2018

NGUYỄN KHẮC BÌNH

 

Cây bàng Côn Đảo

 

Bên trại tù hoang lạnh

Những cây bàng trầm tư

Thời gian đi qua lớp vỏ sần sùi

Ẩn chứa bao thăng trầm biến động

Nghe thân cành trào dâng nhựa sống

Vòm lá xanh ký ức thương đau

Những người tù giờ ở đâu

Bàng thầm nhắc khi mùa về thay lá

Tiếng gió hú nơi xà lim lạnh giá

Hay linh hồn oan khuất đâu đây

Có cựu tù ôm thân bàng bật khóc

Gặp lại cố nhân năm tháng lưu đày

Lấy thân mình bàng sẻ chia đùm bọc

Như tình người hoạn nạn có nhau

Bao đòn thù vượt qua đớn đau

Nhờ lá quả giấu trong vạt áo

Lá thư mật đến tay đồng chí

Gốc bàng thành địa chỉ giao liên

Tôi đi dưới tán bàng trong đêm

Côn Đảo xuân về lứa đôi tình tự

Cây bàng chứng nhân lịch sử

Những người tù Côn Đảo kiên trung.

                                    N.K.B

NGUYỄN THỊ LAN THANH

Ước muốn nhỏ nhoi

 

Thu về thả giọt sương rơi

Cây bàng ngơ ngác đỏ nơi góc đường

Hoa nhài lặng lẽ toả hương

Để ai da diết nhớ thương một người!

 

Heo may nghèn nghẹn lưng trời

Lá vàng xao xác rụng rơi tối ngày

Nhớ hôm hai đứa chia tay,

Hoa xoan rụng tím rắc đầy lối đi...

 

Chờ anh hết cả xuân thì,

Mộ anh vẫn rỗng... còn gì nữa đâu !

Năm mươi năm đợi dãi dầu,

Em thành goá bụa, mái đầu điểm sương

 

Đêm dài càng nghĩ càng thương,

Anh nằm dãi gió dầu sương chỗ nào ?

Em tìm đồi thấp núi cao,

Trường Sơn trùng điệp, lối nào hỡi anh ?

 

Bạt ngàn cây lá biếc xanh,

Linh thiêng hiển hiện hình anh rõ ràng

Dẫu còn chỉ nhúm xương tàn,

Đem về mộ rỗng nghĩa trang quê nhà

Cho lòng em đỡ xót xa

Sớm thăm, tối viếng... gọi là có đôi...

                                                       N.T.L.T

Hoàng Kim Hậu                                         

Nhớ lắm Đài ơi!

                                                     (Tưởng nhớ liệt sỹ Dương Xuân Đài, Tứ Xã, Lâm Thao, Phú Thọ)

Thằng bạn cùng chung một ngõ

Lớn lên chung cảnh trâu đồng

Gửi cả tâm hồn cho xuân, hạ, thu, đông

Theo ngọn gió và nắng hè cháy lửa

Những buổi chăn trâu, những chiều tát cá

Dắt nhau lặn lội đồng làng

Lớn với chiêm mùa, với đồng lúa mênh mang

Buông sách vở cũng là ngày ly biệt

Mày nhập ngũ theo binh đoàn đi trước

Tao học xong hẹn bước tiếp theo sau

Cuộc chiến chưa tàn, lúc khác sẽ gặp nhau

Bốn năm trôi qua

Con người già đi vì chinh chiến

Râu đã đâm chồi

Cho tuổi tác sinh sôi

Cho ấu thơ lùi dần vào kỷ niệm

Cho ngày gặp nhau gần lại

Mỗi bước đi là một góc trời

Vẫn hỏi thăm mày

Nhiều lắm Đài ơi!

Bến Tre xa xôi

Có dòng Hậu Giang, có rừng đước mặn

Cũng có đồng, có ruộng

Có mày để nhớ

Có mày để thương

Chưa đặt chân đến xóm làng có rừng dừa xanh biếc

Nhưng nghe tin mày đã chết

Trong trận chống càn

Trên cánh đồng chưa kịp vỡ hoang!

Những đứa đồng hương

Còn hay mất

Mày đã nằm vào lòng đất

Sớm chiều tắm mát phù sa

Có thấy Bến Tre nay đang rợp bóng cờ

Có nhớ rừng dừa bên dòng sông bát ngát

Cửu Long ơi sóng vỗ về khúc hát

Lao xao an ủi cho đời

Cho người liệt sỹ đấy - Đài ơi!

                                                      H.K.H

 

CUỘC THI SÁNG TÁC VĂN HỌC VỀ ĐỀ TÀI:

“CÔNG NHÂN LAO ĐỘNG PHÚ THỌ TRONG THỜI KỲ MỚI”

NGUYỄN HƯNG HẢI

 

Lửa hàn vẫn như pháo hoa

 

Lửa hàn như chùm pháo hoa

Cả ngày anh mang mặt nạ

Tuổi tên không ai biết cả

Chỉ vợ con mình biết thôi !

 

Bên anh, giấc mơ bao người

Cả đời chỉ mong hạ thủy

Lửa hàn bắn ra tung tóe

Sắt thép kết liền vào nhau

 

Bàn tay đóng bao con tàu

Vợ chưa một lần đi biển

Đồng lương phải chi tằn tiện

Ốm đau cậy nhờ vào ai ?

 

Thương con nhiều lúc thở dài

Như con tàu nằm mắc cạn

Giàu sang có ai không muốn

Cách nào để mà ra khơi ?!

Hạ thủy tàu đi muôn nơi

Trăm đường ra sông, ra biển

Chỗ anh có ai biết đến

Lửa hàn xém cả thịt da ?!

 

Xẩm tối mới trở về nhà

Khét lẹt bộ đồ bảo hộ

Ai biết ở trong mặt nạ

Cái nhìn cũng như lửa hàn

 

Sắt thép còn bị rỉ han

Lòng người phải đâu sắt đá

Bao giờ giấc mơ hạ thủy

Ai biết thật gương mặt mình

 

Bao nhiêu người thợ như anh

Như con tàu anh từng đóng

Mặt nạ hình như cũng bỏng

Lửa hàn vẫn như pháo hoa.

                        N.H.H

Bám rễ vào sỏi đá

 

Ai cũng bảo làm công nhân nhà máy chè Phú Bền thiếu gì tiền

Khi thương hiệu chè đen cả thế giới đều biết

Bạn có biết đâu mình phải mang cả sổ đỏ đi thế chấp

Khi chồng ốm, con đau không có sự giúp đỡ của người thân, bạn bè!

 

Chồng mình bị thương như bao nhiêu người lính trở về

Sống ở đất chè mà không thể giúp được gì cho vợ

Đồng lương tháng chắt chiu không đủ lo thuốc thang chạy chữa

Khi vết thương tái phát, lúc trái gió trở trời

 

Bạn có biết đâu những đồng tiền thu nhập từ nước mắt, mồ hôi

Cũng như cái búp chè dễ gì mà mọc được

Nghe qua báo, qua đài chè đen đã có mặt ở nhiều nơi trên trái đất

Đất chè tích nhựa trong sương ?

 

Như bao nhiêu người lính trở về còn mang theo vết thương

Không có thu nhập gì ngoài đồng lương của vợ

Mình như cái búp chè sao trên lửa đỏ

Có phải là cái ghế ngồi đã đẩy bạn xa hơn?

 

Bạn quen với những đồng tiền không phải tiền lương

Không nước mắt, mồ hôi mà vẫn có

Giá cái lúc chồng ốm, con đau mình phải mang thế chấp sổ đỏ

Bạn có mặt ở nhà mình, chứng kiến cảnh đi vay?

 

Mình như ở dưới bùn, khi bạn trên mây

Ngày ngày bạn vẫn uống chè đen mà không biết

Bao nhiêu người còn khổ hơn cả mình khi vết thương của chồng tái phát

Mình như cũng bị thương khi bạn nghĩ thiếu gì tiền ?!

 

Giá mà bạn cũng là công nhân Nhà máy chè Phú Bền

Bạn cũng như mình khi chồng con đau ốm

Trách bạn là cũng tự trách mình làm sao có thể chọn cho mình chỗ đứng

Thiếu gì tiền sao bạn sống thờ ơ ?!

 

Bao nhiêu người như bạn chỉ biết nhận mà không bao giờ biết cho

Như cây chè cho đi từng chiếc lá

Như cây chè bám rễ vào sỏi đá

Đâu biết trên thân cành lũ bọ hả vẫn vây quanh?!

                                           N.H.H

Nhà mình là công nhân

 

 

Bố em là công nhân

Tay lấm lem dầu mỡ

Phố nơi nhà em ở

Toàn là quan chức thôi

Nhà cửa cao chọc trời

Sáng chiều xe đưa đón

Nhìn sang nhà hàng xóm

Không khỏi không ngậm ngùi

Nồng nặc mùi mồ hôi

Gió còn không chịu nổi

Chỉ nhà em sớm tối

Không biết mùi nước hoa

Không có ai tặng quà

Đến thăm ngày lễ, tết

Công trường không có việc

Mẹ hôm làm, hôm không

Cũng là vợ là chồng

Sao người ta sướng thế

Thương bố, càng thương mẹ

Lo cho em nhọc nhằn

Nhà mình là công nhân

Làm sao mà khác được

Lọt giữa phố quan chức

Láng giềng không giống quê

Chiều đợi bố làm về

Nhìn sang nhà hàng xóm

Suốt cả ngày cửa đóng

Sao đêm nào cũng đông

Sao chả thấy ai thăm

Khi hết thời quan chức

Chả giống như khi trước

Láng giềng không đặt chân

Nước xa, láng giềng gần

Lửa hai nhà dễ cháy

Ai cũng đều biết vậy

Sao không ai nói gì ?!

                                           N.H.H

ĐIỀN BÌNH BÌNH           

Tiếng chim khu chế xuất

 

Anh và em gốc gác quê đồi

Thương mến nhau ở khu chế xuất

Cuộc sống mới quy trình công nghiệp

Nết thật thà giữ chất nông thôn...

 

Yêu tiếng chim buổi sáng xanh trong

Từ thuở quê nhà mùa thơm quả

Em trồng cây chim về vui quá

Như tiếng quê nhà gửi em và anh

 

Khu chế xuất khói trắng trời xanh

Tấp nập vào ra, dựng xây hối hả

Sánh bước bên em còi tầm giục giã

Hàng hóa ấm tay em tới thị trường...

 

Anh yêu tiếng chim càng thêm yêu em

Nghe ríu rít chuyền cành mỗi sáng

Khu chế xuất vòm xanh mát bóng

Gọi ban mai lảnh lót hót trước nhà!

                                  Đ.B.B

NGUYỄN XUÂN NGHÌN

Tổ nề đen mang tên cha tôi

                                                                      (Tưởng nhớ tổ trưởng nề đen Nguyễn Sơn)

Cha tôi xưa làm thợ nề đen

(nghề xây lót các công trình hóa chất)

Tỉ mỉ, chuyên cần và chính xác

Đã làm nên cốt cách cha tôi

Đồng đội khen cha tôi chỉ mỉm cười

Người tếu táo “nề đen ai chả thế!”

Dụng cụ đồ nghề cha tôi gìn giữ

Ưu tiên trong chiếc hòm riêng

Thước cuộn, dao, bay, quả rọi, dây gen

Cha tôi có thêm rất nhiều thứ khác

Nào dưỡng xây vòm, máy mài, máy cắt

Nào búa, nào đe, nào đột, nào kìm

Dày mỏng nhỏ to đủ các loại nêm

Găng tay cao su rồi bình phòng độc

Quyển nhật ký cha tôi ghi chép

Tỉ mỉ như là một kỹ thuật viên

Ngày, tháng, năm... tên các công trình

Vật liệu, môi trường, xây bao nhiêu lớp

Cha tôi nói - trong môi trường hóa chất

Không ghi, không nhớ được đâu...

 

Một bữa bất ngờ vặn thắt niềm đau

Bom Mỹ dội công trình đổ sập

Cha tôi hy sinh, dụng cụ đồ nghề bay mất

Vật thiêng về tiên tổ theo cha!

 

Đất nước hòa bình thắm thịt tươi da

Nền móng cũ dựng công trình mới

Tổ nề đen - tên xưa vẫn gọi

Giờ kèm theo tên họ cha tôi.

                               N.X.N

PHẠM QUANG NHUẬN

Người thợ điện nước

                                  Tặng anh Cương

Anh đọc thơ phác thảo chúng tôi nghe

Những câu chữ chân thành mộc mạc

Tôi thấy ngoài thơ có điều chi khác

Tâm hồn người thợ nước trở trăn

 

Bể lắng Hạ Hòa đường ống 400

Anh lo toan cùng bao người mưa nắng

Điện thoại báo đến đâu ngừng sáng

Từng chiếc đui, chiếc bóng hiện trong đầu

 

Những công trình ta gian khổ có nhau

Trách nhiệm ở trong tim người thợ

Cây ngoài kia mới bắt đầu lộc nhú

Đất quê mình khao khát độ sinh sôi

 

Máng nổi mương chìm anh đến tận nơi

Bê tông hóa cho vợi đau lòng ruộng

Mộc mạc câu thơ bà con ưa chuộng

Mộc mạc tấm lòng ta gần gũi nhau hơn.

                                           P.Q.N

ĐỖ VĂN TỪ

Có những thứ nhìn ngoài không thấy được

Tôi công nhân hóa chất

Gánh đời ca kíp

Gối đầu quy phạm, quy trình

Khuôn thước, kỷ cương như lính

 

Với tôi

Hai nhân hai bao giờ cũng bốn

Kết quả không sai khác bao giờ

Dù bài toán cuộc đời không như số học

 

Từ thuở tóc xanh

Bây giờ tóc bạc

Chất công nhân ngấm dần như thuốc bắc

Cho tôi cứng cáp giữa đời

 

Có những thứ nhìn ngoài không thấy được

Tôi tự hào là công nhân hóa chất

Chưng cất được niềm vui

Tinh vi hơn người ta cất rượu!

                                  Đ.V.T

       Tài sản công nhân

 

Đ.V.T

 

Người ta nói:

Công nhân lương ba cọc ba dồng

Dẫu gồng mình vẫn không giàu được

 

Tôi nói:

Công nhân có tài sản lớn

Đó là khối óc, bàn tay

Gạn chắt được niềm vui trong bể khổ

Kỷ cương

Thanh thản

Đến trọn đời!

               Đ.V.T

               Tự bơi

 

Nhiều người ơn nhà máy

Tạo công ăn việc làm

Ngày nối ngày đồng điệu

Đời nối đời sang trang

 

Chúng tôi ơn nhà máy

Dồn ép đến tơi bời

Ngập chìm trong biển vỡ

Buộc chúng tôi tự bơi!

 

Tự bơi

            tự bơi

               tự bơi...

Biển sâu mới biết chúng tôi tiềm tàng

Ai hay thợ tiện, thợ hàn

Giờ thành ông chủ tiếng vang một vùng!

                                  Đ.V.T

KIM DŨNG

             Mưa lũ quét

Nhiều ngày đêm mưa lũ ai ngờ

Vững như núi mà rồi cũng đổ

Ập xuống bản làng - nhà cửa cuốn trôi

Trang vở học trò ngập bùn đất đỏ!...

 

Có phải thiên nhiên trừng phạt con người?

Tàn phá rừng xanh, xẻ thịt núi đồi

Còn đâu bản làng mộng mơ bên suối

Đêm trăng ngàn réo rắt tiếng đàn môi

 

Xin được sẻ chia với bản làng lũ quét

Từ bao đời bám trụ biên cương

Nơi phên giậu của giang san Tổ quốc

Những người dân cần mẫn khiêm nhường

 

Cả nước hướng lên địa đầu đất nước

Lai Châu, Hà Giang - lòng dạ xót xa

Anh lính cụ Hồ ngày đêm lặn lội

Giúp đỡ nhân dân khôi phục cửa nhà...

 

Vẫn biết thiên nhiên vô cùng hào phóng

Nhưng khi nổi giận hãy coi chừng!

Tôi theo dõi Đài đưa tin lũ quét

Nhìn màn hình - nước mắt cứ rưng rưng.

                                               K.D

NGUYỄN THANH BÌNH

                  Tự tình

Ta về nệm ấm gối êm

Tự do, tự tại đêm đêm ta nằm

Mặc trăng khuyết, mặc trăng rằm

Mặt trời mọc lặn... tháng năm tự tình.

 

 

               Đếm tuổi

Một năm... rồi lại... một năm

Như ta mà đã sáu nhăm tuổi rồi

Đất vẫn Đất, Trời vẫn Trời

Người vẫn Người... lại ngời ngời sức Xuân.

                                           N.T.B

BÙI VĂN PHẨM

    Về Yên Tử

Lên cao

rũ sạch bụi trần

Mai vàng

sắc quyện

chuông ngân

lắng chiều

Trăng soi, lối trúc

phiêu diêu

Sắc - Không - Một cõi

tích điều

nghĩa nhân

Trúc Lâm thiền viện

minh quân

Danh sơn Yên Tử

dấu chân bao đời!

Thanh tao

gội gió - trùng khơi

Nhặt khoan

tiếng mõ

chơi vơi cõi Thiền

Nghe như thông hát niềm riêng

Bồng bang

sóng vỗ

chao nghiêng

phận người...

                            B.V.P

Lê Minh Hải

Bến quê

Xa nơi thị thành khói bụi

Tôi về bên dòng Thao giang

Về đi đò ngang chiều hạ

Tìm lại dáng quê, hồn làng

 

Sông quê vẫn trôi êm ả

Bến sông vẫn nét thật thà

Bỗng thương nhớ ngày xưa cũ

Bao điều sâu lắng thiết tha

 

Ngày ấy đò ngang đông lắm

Lao xao kẻ đứng người ngồi

Tóc em bay bay trong gió

Nét cười nuốt cả hồn tôi

 

Đò ngang bây giờ thưa vắng

Sông quê nay đã có cầu

Tôi về ăn mòn ký ức

Biết giờ em ở nơi đâu?!

                        L.M.H

ĐỖ NGUYÊN THƯƠNG

      Hẹn với sông Lô

Khi nào anh trở lại trung du

Để sông Lô thêm một lần xao xuyến

Anh chẳng hẹn mà lòng em hóa bến

Mãi đợi chờ... trước ngã ba sông!...

                                   Đ.N.T

NGUYỄN Chí Anh

Từ Lũng Pô đến Ba Lạt

Vẫn từ lâu ngàn đời

Sông Hồng vào đất Việt

Chảy ngày đêm mải miết

Qua bao xóm, bao làng

 

Dòng sông đi lang thang

Từ thượng nguồn về biển

Sông đã từng chứng kiến

Những vui buồn thế gian

 

Bao vất vả lo toan

Của kiếp người sông biết

Khi về bên biển biếc

Sông ơi! Có đổi màu?

 

Nếu mà có kiếp sau

Xin sông thưa cùng biển

Cho kiếp người luân chuyển

Thành giọt mưa về nguồn

 

Lại mang theo nỗi niềm

Từ Lũng Pô vui hát

Đến cửa sông Ba Lạt

Lại nhớ về sông Thao...

                        N.C.A

Nguyễn Ngọc Cẩn

Mẹ ngồi đếm miếng trầu têm

( Tặng Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Triện)

 

Mẹ ngồi đếm miếng trầu têm

Võng đưa kẽo kẹt bên thềm... chờ con!

 

Ngớ ngày con bé lon ton

Dắt trâu theo mẹ lối mòn bờ mương

Mẹ nghèo một nắng hai sương

Nuôi con khôn lớn lên đường cùng cha

Mắt nhoà tiễn con đi xa

Bốn lần tiễn, ba lần không thấy về!..

Ba gian... như trống tứ bề

Mẹ ngồi ngóng gió bờ tre xạc xào

Đêm về ướt đẫm chiêm bao

Cạn khô mắt mẹ, đâu trào lệ tuôn?

 

Nơi xa con biết mẹ buồn

Cầu mong mẹ vượt sóng cồn bão giông

Mẹ ta không tạc tượng đồng

Mong con mẹ biết có không... ngày về?

 

Thương chiều nắng đổ chân đê

Xô nghiêng bóng mẹ bên hè... ngóng con!

                                           N.N.C

Bản thảo một bài thơ chưa in trên sách báo  của nhà thơ Phạm Tiến Duật

 

Cựu chiến binh Nguyễn Quốc Khánh quê ở Thanh Ba, Phú Thọ là bộ đội Trường Sơn trong những năm chống Mỹ. Anh yêu thích thơ Phạm Tiến Duật, thuộc hàng chục bài thơ của tác giả, có thời gian ngắn cùng đơn vị với nhà thơ của Trường Sơn.

Anh gửi tôi bản thảo bài thơ “Bên hồ Vĩnh Tú” của nhà thơ Phạm Tiến Duật để gửi tặng Nhà lưu niệm nhà thơ ở Việt Trì.

Bản thảo bài thơ chưa in trên sách báo, ghi ngày 25/10/1974 với lời đề tặng ”Chép tặng đồng hương thân quý - Phạm Tiến Duật”.

Xin giới thiệu toàn bộ bản thảo bài thơ này.

Phạm Tiến Duật

Bên hồ Vĩnh Tú

(hay: Tiếng hát, mặt hồ và gió biển)

Tôi đến bên hồ quý, Vĩnh Linh ơi

Bỗng thấy như sa vào phường vàng phường vải

Hồ cách biển hai cây số rưỡi

Cát ngày xưa và gió biển bây giờ

Da bớt xanh rồi, trời cũng tạnh cơn mưa

Rạo rực trên môi bài ca kháng chiến

Tiếng đàn hay làm hồ quên có biển

Biển ì ầm dội sóng ở xa xa

Người hát ấy là ai, soi xuống mặt hồ

Để sáng lang thang đi tìm khuôn mặt

Cây phi lao gầy như chàng liên lạc

Của biển cử vào, đứng ngó ở xa xa

Các cô văn công mới ở chiến trường ra

Một chút gió rừng còn trong hơi thở

Hơi nóng trong người vẫn là hơi lửa

Của những con đường mặt trận nóng như rang

Câu hát chẳng thảnh thơi, có dáng vội vàng

Như bước chân người dẫm lên vách núi

Khúc nhạc này vẽ một dòng thác xối

Và khúc nhạc này có tiếng bánh xe lăn

Mặt hồ đầy, sóng vẫn gợn lăn tăn

Khi câu hát ngừng rồi, bốn bề yên tĩnh quá

Chớp cánh bay im con chim bói cá

Soi đăm chiêu trên mặt hồ đầy

Đất nước ta yêu từ những chốn này đây

Con người ấy và những câu hát ấy

Chẳng dừng nghỉ, dẫu hồ yên tĩnh vậy

Công việc bộn bề, lòng dạ có yên đâu

Đứng ngó làm chi đấy hỡi phi lao

Đó cô văn công cũng là chiến sĩ

Ba lô lên vai, tiếp chặng đường đánh Mỹ

Cây với hồ ở lại có yên không?

Sóng lang thang tìm nhớ mặt người hồng

Cây phi lao không về bờ biển nữa

Hồ gần biển nên dạt dào ngọn gió

Suốt đêm ngày hơi thở vẫn chung nhau.

                                 Vĩnh Tú, 25/10/1974

  ĐOÀN HẢI HƯNG (ST, giới thiệu)

 


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.