NỘI DUNG CHI TIẾT
Trở về
10/5/2018


                                                               Truyện ngắn của Lê Phương Thảo

 

Mới đầu hè, nắng đã gắt bỏng. Đám ve sầu non nghe chừng đã tích đủ năng lượng trong chín tháng trời nằm im re dưới đất, nay thấy nắng lên vội hò nhau đồng thanh bài ca cũ mèm nhưng không khi nào thiếu ồn ào, inh ỏi. Chúng như một dạng tăng động - một chứng bệnh mới của trẻ con thành phố, tức là hét rạc cổ cả ngày, con này chưa kịp nghỉ đã có con kia gào thay như sợ trời hết nắng. Hải đánh mắt nhìn mặt kênh loáng nước như đổ dầu sau làn khói. Lâu không hút mùi thuốc khét lẹt làm anh ho sặc sụa. Hồi còn là dân công trường, thứ nicotin này anh vẫn thường tìm đến để vợi bớt nỗi nhớ nhà, giải tỏa áp lực trong công việc. Từ loại đắt tiền đến thuốc cuốn, thuốc lào đều thử qua hết, vậy mà từ khi thằng em dại mất, anh bỏ hẳn việc để về quê, thói quen đó cũng tự biến đi đâu mất. Không thuốc lá, không bia rượu, chỉ thỉnh thoảng đi cà phê chém gió với bạn bè rồi vội về ngay như sợ thiếu vắng anh, tấm màng bình yên anh đang cố tạo dựng trong căn nhà sẽ bị phá vỡ. Người mất thì cũng đã mất rồi, Hải không cho phép những người sống mãi u sầu về quá khứ. Nói cách khác, anh tự coi mình là đối trọng gánh mọi nỗi đau dồn nén, xếp nếp đầy trên khóe mắt cha mẹ.

Nhìn những bóng cây bị nắng xô ngã đổ ngổn ngang xuống đường, Hải thở dài ước một lần được thảnh thơi như thế. Nằm sõng soài giữa đời, tự do, tự tại, chẳng ưu tư phiền muộn. Dựa lưng vào gốc quế già, mùi hương thơm nồng quen thuộc nhắc anh về những ngày đầu hè oi ả của hai chục năm trước. Hai đứa trẻ đen trùi trũi đang dồn nhau quanh sân thì thấy bố về mang theo cái cây bé tí. Ông hì hụi cuốc hố đất trước nhà, bao giọt mồ hôi rơi tí tách cũng không dồn dập bằng những câu hỏi của hai thằng nhỏ. Cây gì vậy bố, ăn được không bố, bao giờ cây lớn ạ?... Sau đó là những ngày tan học về, hai anh em lao ngay ra gốc cây, tưới nước nhổ cỏ và mơ mộng về một ngày được trèo lên những cành cao, bẻ chật tay những nhánh quế con con đem chia cho chúng bạn. Lúc ấy sẽ tha hồ mà ra oai, mà nở mũi. Rồi đến ngày thằng em dại lấy vợ, mỗi lần về nhà chơi Hải lại thấy vợ chồng nó ríu rít ra gốc cây bẻ một nắm lá to về đun nước cho nhau gội đầu, hoặc rủ nhau ngào bột vào làm bánh. Vui đáo để.

Nắng vẫn lười biếng vẫn nằm lăn lốc trên mấy hòn sỏi dưới chân. Hải nhúp mấy hòn ném vô định xuống mặt nước, vẽ ra vô số những vòng tròn đồng tâm loang lổ, nhiễu loạn. Đối diện với thực tại, Hải thấy lòng mình không yên ả. Hoa đang ở đâu? Nên tìm cô về hay cứ để mọi chuyện tự trôi đi theo quỹ đạo của riêng mình? Có hạnh phúc nào là mẫu số chung, hóa giải được nỗi lòng của tất cả người trong cuộc?

Nhà ông bà Vịnh nằm trên con lộ nhỏ quanh năm bụi mờ đất giữa một phố huyện nhỏ. Dưới tán lá bàng nghiêng trước cửa có một quầy tạp hóa, nơi ông bà kiếm thêm thu nhập để bớt trông chờ vào mấy sào ruộng thường cho thuê hơn là tự cấy. Cuộc sống tuy không dư dả nhưng cũng chẳng chật vật vì những người con đều có công việc riêng ổn định. Trong ba người con, Hải - con trai lớn đi làm cai xây dựng dưới thành phố là người duy nhất chưa lập gia đình. Cuộc sống nay đây mai đó, không ràng buộc khiến anh thoải mái. Mỗi khi bị nhắc chuyện vợ con Hải đều bảo nhường chức giai trưởng cho vợ chồng Huy, chú thay anh chăm sóc bố mẹ nên anh nhường chú tất. Huy vốn lành nên nghe đùa vậy, chỉ cười. Sống với bố mẹ là điều anh lựa chọn chứ đâu phải vì quyền lợi gì. Hơn nữa, Hoa - vợ anh cũng thường bảo: Anh em trong nhà như bới măng, nương tựa nhau mà sống. Vợ chồng mình ra ở riêng thì để hai gốc tre già cho ai. Trong nhà còn cô út tên Mai mới lập gia đình ở xã bên. Mỗi tháng đôi ba lần Huy về thăm bố mẹ, vợ chồng Mai thu xếp về ăn cơm, căn nhà nhỏ lại rộn lên tiếng cười, những lời hỏi han khiến ai cũng nghĩ hạnh phúc sẽ mãi sinh sôi, nảy nở.

Nhưng cuộc đời đâu yên ả mãi. Niềm hạnh phúc mới hôm qua còn sôi nổi như người thanh niên cường tráng, hôm sau đã đột ngột quỵ xuống như người ngã nước. Kéo cuộc đời ngoặt sang hướng khác. Huy đột nhiên ốm. Ốm rất nặng. Những cơn ho dai dẳng không dứt cùng nốt hạch nổi bên cổ đã biến một chàng trai hai sáu tuổi phơi phới sức xuân thành một ông già hom hem chỉ còn da bọc xương sau ba tháng nằm viện. Ngày Huy về, ai đến thăm cũng rớt nước mắt. Duy chỉ có ông bà già và Hoa là không khóc nổi. Nỗi đau đột ngột và quá lớn đến nỗi không thể hóa giải bằng nước mắt, mà vón chặt lại, đè nặng trong tim. Hoa cả ngày quanh quẩn bên chồng, lo cho anh miếng nước, viên thuốc, ôm chặt anh những lúc cơn ho dồn lên ngực. Hoa không ăn, không ngủ như thế được mươi ngày thì Huy mất. Ngày dân làng đến viếng ai cũng bị ám ảnh trước hình ảnh người thiếu phụ tiều tụy, đôi mắt trũng sâu như dán chặt vào linh cữu người mất, đôi bàn tay đầy gân xanh nắm thật chặt đôi bàn tay gầy guộc già nua của một người đàn bà khác đang quặn thắt trước nỗi đau mất con.

Lo xong đám tang Huy một thời gian thì Hoa xin phép ra ở riêng. Sống trong căn nhà đầy ắp kỷ niệm với người chồng quá cố quá sức chịu đựng với Hoa. Cô muốn đi làm, vùi đầu vào sự bận rộn để giọt nước mắt sẽ chỉ rơi trong giấc ngủ. Vả lại, Huy đi rồi, Hoa ở lại cũng thấy nhiều bất tiện… Ông bà Vịnh hiểu được điều đó bằng lòng để cô ra đi. Ngày Hoa xách túi đồ ra khỏi nhà bà Vịnh bịn rịn nắm tay, nước mắt ngắn dài. Và Mai, cô con gái út trong nhà vốn hay quấn quýt với Hoa, giờ cứ đứng tần ngần sau cánh cửa nhìn người chị sắp ra đi… Còn ông Vịnh đứng sẵn cạnh cái xe máy dựng giữa sân. Đưa chìa khóa cho cô, ông bảo: Xe này bố mua cho thằng Huy hồi nó mới ra trường, giờ bố mẹ cho con, coi như có chút của nả, cũng để lấy phương tiện đi làm trên thành phố. Hải quay đi, cố không để mắt mình ướt. Anh muốn nhìn thật rõ hoàn cảnh lúc này: Là kết cục bi ai, người chết kẻ dứt áo ra đi? Hay sự khởi đầu mới sau trận giông bão của cuộc đời, buộc ta phải mạnh mẽ chấp nhận? Định im lặng, nhưng khi Hoa lên xe chuẩn bị phóng đi, Hải thấy cần phải nói một câu mà anh đinh ninh từ trước: “Đi mạnh giỏi em nhé. Nếu không còn chỗ nào để dựa, cứ về nhà!”. Ba con người lùi về sau, nhìn chiếc xe lầm lũi biến mất sau lớp bụi đường mờ mịt. Hải nói những điều ấy là thật lòng. Gia đình anh thương Hoa thật lòng. Đàn bà góa ra ngoài bươn chải sung sướng gì. Ngôi nhà này luôn mở rộng cửa với Hoa những lúc sa cơ lỡ bước.

Hoa về nhà lúc trời đã sâm sẩm tối, bóng tà tô nhọ mặt người. Nheo tịt con mắt nhìn bóng người tần ngần ngoài sân bà Vịnh mới nhận ra cô con dâu. Cả nửa năm nay cô không về thăm nhà. Trước cứ hai, ba tháng là đảo nhà một lần, dạo này chắc làm quen nên người ta giao nhiều việc - bà vẫn hay nắc nỏm thế. Rồi bà vồn vã, cười cười nói nói kéo tay đứa con xa vào nhà, miệng gọi um ông Vịnh và Hải đang dọn dẹp ngoài chuồng trại. Hai bố con tất tưởi chạy vào nhà, quần xắn móng heo, những giọt mồ hôi lấp lánh vương trên trán. Bóng điện đỏ treo lủng lẳng trên cột gỗ soi tỏ những nụ cười rạng rỡ. Hoa cứ đứng bần thần, mãi không chịu ngồi. Đến khi bà Vịnh lôi cái nón từ tay Hoa ra, ánh điện đó một lần nữa lại làm tròn nhiệm vụ của mình -  lột tả mồn một sự bất ngờ đến kinh ngạc của cả ba người khi nhìn cái bụng lùm lùm như người năm, sáu tháng. Mà không phải là như nữa, Hoa chửa thật. Bà Vịnh đứng ngây giữa nhà, hết nhìn Hoa, nhìn ông Vịnh, rồi lại nhìn cái bụng. Những nếp nhăn trên hai khuôn mặt già nua vừa vén lên để lộ nụ cười giờ tự động xẹp xuống, tắt ngấm. Hai người đàn ông lặng lẽ quay ra giếng rửa chân tay mặt mũi. Không khí căn phòng đột nhiên yên ắng. Mọi người đều cố gắng tìm một khoảng không gian riêng để định thần, tránh thổi bùng lên cơn giông khi hàng vạn câu hỏi đang chực chờ nơi đầu lưỡi.

Hoa bị lừa. Một con chim từng chết hụt chắc chắn đã phải rất cẩn trọng khi chọn cành cây tiếp theo làm chốn nương thân. Nhưng “mưa dầm thấm lâu”, những lần đón đưa khi làm ca khuya, bát cháo nóng lúc cảm lạnh hoặc đơn giản là những tin nhắn hỏi han của gã trai làm cùng phân xưởng đã khiến Hoa mủi lòng. Trái tim người đàn bà trẻ, sống cảnh góa bụa như mảnh đất khô cằn bắt đầu nứt ra những tia nước nhỏ, cựa quậy nhựa sống. Hoa đã tin và trao gửi. Vết thương trong quá khứ ngỡ tưởng được xoa dịu, chữa lành bằng những yêu thương ai ngờ lại bị dội thêm gáo nước sôi, khi Hoa phát hiện người yêu đã có gia đình, người ta cần cô chỉ để lấp chỗ trống khi xa vợ. Cái bụng cứ dần to lên, nhà máy động viên cô nghỉ sớm để đảm bảo sức khỏe. Hoa bơ vơ không chỗ với. Vốn mồ côi cả cha lẫn mẹ, giờ không tiền, không công việc, nên cô đành phải về nhà ông bà Vịnh dù rất muối mặt.

Hoa khóc như mưa khi kể lại cuộc đời mình. Dòng nước mắt chảy tràn muốn cuốn trôi bao nỗi bẽ bàng, tủi hổ. Bà Vịnh và Mai ngồi kế bên cũng đỏ hoe mắt, thỉnh thoảng choàng tay ôm lên đôi vai gầy run rẩy. Ông Vịnh lặng im. Có lẽ ông chẳng biết nói gì lúc này, đành hướng đôi mắt đầy ưu tư ra cửa, nén những tiếng thở dài thườn thượt. Cuộc đời đầy những bất ngờ, sự trở về của Hoa khiến một người trầm tĩnh như Hải cũng không biết phải nghĩ gì. Đành rằng Hoa khổ, cô chỉ là người bị hại nhưng với gia đình anh, mối quan hệ tế nhị này không còn như trước. Để mặc cô thì không nỡ, nhưng đồng ý cho Hoa ở lại, thì cái thai - sau sẽ trở thành đứa trẻ ấy, sẽ có danh phận thế nào... Mình người nhà còn không thấy xuôi thì làm sao người ngoài họ nghe thấy lọt được. Càng thương em bao nhiêu Hải lại càng bức xúc trước sự khờ dại của Hoa bấy nhiêu. Định bụng nói thêm điều gì nhưng cám cảnh trước hình ảnh ba người đàn bà ôm nhau khóc lóc an ủi, anh lại thôi. Có lẽ quan trọng trước mắt là để Hoa ổn định tâm lý, mọi quyết định sẽ chờ về sau. An ủi và động viên nhau, chẳng phải là điều phụ nữ làm tốt nhất hay sao?

Suy nghĩ ấy đến từ một người chưa lập gia đình, chưa có nhiều kinh nghiệm với phụ nữ, nên không hoàn toàn chính xác. Đàn bà rất dễ cảm thông nhưng không dễ chấp nhận. Họ sẵn sàng ở bên động viên khi bạn sai lầm nhưng không có nghĩa là họ sẽ cùng bạn chia sẻ hậu quả. Chính bà Vịnh và Mai là người phản đối mạnh mẽ nhất khi ông Vịnh quyết định đồng ý cho Hoa ở lại và sinh con.

- Chuyện cái Hoa ông định thế nào? Đến giờ ông cũng phải rõ ràng đi chứ.

Trong nhà, Hải đang cùng bố nhấp ngụm chè, giật mình ngước lên. Ông Vịnh thong thả đến lạ, rót cốc nước đẩy về phía vợ.

- Bà cứ uống nước đi đã. Chuyện đâu khác có đó.

- Thì vẫn. Nhưng đã hơn tuần nay rồi. Nghe bà con hàng xóm xì xào, tôi khó chịu lắm.

Hoa về gần chục ngày chỉ dám náu trong nhà nhưng ở giữa thị trấn chật chội này, có gì qua mắt được mấy bà cô đi chợ. Chắc chắn họ phải tò mò tọc mạch lắm bà Vịnh mới đặt cái nón lên bàn mạnh đến thế.

Ông lão tần ngần. Ông biết dù mình quyết định thế nào cũng dễ châm ngòi cho một cuộc tranh luận lớn. Hải định đỡ lời thay bố thì thấy Mai, nãy còn nằm bên giường bỗng vục dậy, mở lời sốt sắng:

- Bố định thế nào thì bố nói cho cả nhà cùng biết. Cái thai mỗi ngày mỗi lớn, không thể để yên mãi được.

Ông Vịnh nhìn một lượt ba khuôn mặt đang theo dõi mình chăm chú thở dài đánh thượt, rồi trả lời dứt khoát:

- Bố định cho Hoa ở lại nhà mình. Chờ sinh xong rồi tính tiếp.

- Không được - Mai giãy nảy như đỉa phải vôi. Thế khác gì bố nhận cái thai ấy là của nhà mình?

Ông Vịnh từ tốn:

- Vậy chẳng lẽ phải đẩy con bé ra đường với cái bụng to chềnh ềnh mới là hợp lý sao? Nó đâu còn bà con thân thích.

Mai tỏ vẻ hậm hực. Nó rất thương Hoa, cùng tuổi nhau nên ngày xưa hai đứa chíu chít như đôi bạn thân. Nhưng việc này, chắc hẳn vượt ngoài tình thương ấy.

- Để cái Hoa ở lại đây tôi không đồng ý đâu. Nhà chúng ta trước nay đã rất vẹn tình với nó, nhưng trong việc này... nhà ta cũng có cái khó.

Ông Vịnh nhìn ra ngoài, ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng. Hải đứng về phía bố, bởi anh hiểu bản năng người đàn ông, người làm cha bao giờ cũng muốn bảo vệ người thân yêu, dù gì Hoa cũng từng là người của gia đình này. Nhưng về lý Hoa đã là người của thiên hạ, bà Vịnh và Mai muốn rạch ròi ở cái ý ấy. Mọi sự tình cảm, cưu mang chỉ nên dừng trong chừng mực nhất định. Bà Vịnh và Mai mỗi người thêm vào một câu nhưng nhất nhất đều muốn ông Vịnh cân nhắc lại. Sống ở giữa cái làng xã này không thể bảo không quan tâm gì tới dư luận. Thằng dại mất rồi, giờ nhà mình lại nhận dâu nhận cháu, liệu họ hàng làng xóm người ta xì xào về “nguồn gốc” đứa trẻ thế nào? Hai người đàn ông trong gia đình, là ông Vịnh và Hải, liệu có tránh được những lời đồn ác ý? Những người phụ nữ vốn nghĩ rất sâu xa nhưng ý ông Vịnh đã quyết thì khó có thể nào thay đổi: Muốn gì thì gì, để Hoa mẹ tròn con vuông xong mới tính.

Bà Vịnh và Mai buồn bã nhìn sang nhau. Họ cũng có nhiều tâm sự khó nói, chỉ biết rằng tương lai gia đình phía trước vẫn sẽ là màu xám mù mịt, là những lo âu mãi không có hồi kết. Sau ngày hôm ấy, Hoa lặng lẽ rời nhà không một lời tạm biệt.

Nắng chiều nhạt dần. Chút tia sáng le lói cuối cùng vo tròn lại thành hòn than đỏ rực trôi lờ lững phía chân trời. Đàn ve nghe chừng cũng mệt, tiếng kêu chỉ còn i ỉ. Chúng cũng như người, cần nghỉ ngơi sau một ngày lao động nhiệt tình tới mức mệt mỏi. Hải không muốn nghĩ nữa. Anh dụi tắt điếu thuốc, quyết định trở về nhà đối diện thực tại. Căn nhà nhỏ từ ngày cô em dâu rời đi trở nên yên ắng. Những con người sống trong đó cứ cố tình tránh mặt nhau, trốn mình vào những suy nghĩ riêng tư. Ông Vịnh vẫn trầm tĩnh ít nói như mọi khi nên cả nhà không ai biết ông đang nghĩ gì, mà cũng không ai dám hỏi. Hoa không ở đây, bà Vịnh và Mai cũng không vui cho nổi, thậm chí còn thấp thỏm lo âu. Hải cũng vậy, thương em mà chưa biết phải làm gì.

Đang để mặc những bước chân tự trôi theo dòng suy nghĩ miên man chưa tìm thấy hồi kết, Hải bỗng đứng khựng lại khi thấy Hoa ngồi trong nhà từ lúc nào, bà Vịnh và Mai ngồi hai bên. Như chưa hề có giây phút nào cô rời khỏi đây. Hải bước vào nhà, ngơ ngác, thì nhận được cái gật đầu ra dấu cứ ngồi xuống của bố. Liếc mắt thấy túi đồ cũ kĩ của kẻ đi xa được đặt ngăy ngắn cuối chiếc giường kê bên trái bàn nước Hải lại càng tò mò về câu chuyện. Mọi chuyện trong gia đình này luôn đột ngột và bất ngờ, như thể anh đã biến mất khỏi đây lâu lắm. Hoa bỗng dưng về đã là sự lạ, nhưng ánh mắt ân cần của bố mẹ và Mai lại là điều khiến anh thắc mắc hơn cả.

Có vẻ Hải là người cuối cùng được biết chuyện gì đang diễn ra, bởi bà Vịnh thấy con về thì mừng rỡ lắm, vội vàng kéo tay anh ngồi xuống ghế. Mai nhìn vẻ mặt anh trai không kìm được phì cười, tay vẫn nắm không rời đôi bàn tay của kẻ - đi - xa.

- Bố mẹ vừa cho em Mai đi tìm Hoa về đây. Từ giờ, Hoa sẽ ở đây, yên tâm sinh con đẻ cái.

Nghe mẹ nói gọn lỏn vậy Hải trong lòng có chút bực mình, ý định đó không phải là anh không đoán được, thái độ của mọi người đã nói lên điều đó. Điều anh thắc mắc là lý do vì sao dẫn tới quyết định đó. Cảm giác là người duy nhất không hiểu gì không dễ chịu chút nào, đang định hỏi một câu bộc trực thì ông Vịnh lên tiếng.

- Từ ngày Hoa rời đi nhà ta cũng chẳng vui vẻ gì. Ngay cả mẹ con và em Mai là người phản đối nhất quyết định của bố cũng chẳng thể thấy yên ổn, ngược lại còn thêm phần lo lắng. Chuyện này cũng chẳng thể trách được ai, nhà ta cũng có cái khó. Nhưng đúng lúc khó nhất, chính em Huy đã thay mọi người giải quyết tất cả – ông kéo tờ giấy A4 gấp vuông vắn nằm trên bàn về phía Hải.

Nhìn vẻ mặt mọi người, Hải chắc chắn mình không nghe nhầm, và cũng không có lời giải thích nào thêm, anh để toàn bộ tâm trí mình vào những nét chữ quen thuộc. Bên tai những lời tâm sự rỉ rả của bà Vịnh như vọng lại từ một góc khuất bị bỏ quên của quá khứ. Rằng đứa con này chết trẻ nên thiêng quá, nó biết thương bố mẹ, thương vợ nên “hiện về” đúng lúc. Rằng nếu không có buổi sáng hôm nay, bà vào phòng nó dọn dẹp, sờ lần lại từng món đồ kỉ niệm để vợi bớt nỗi nhớ con, cũng để nguôi ngoai phần nào những chất chứa khó nói trong lòng thì tìm thấy lá thư này được gấp ngay ngắn kẹp dưới đáy tủ. Nó ngoan quá, đến lúc gần đi vẫn canh cánh nỗi lo cho người ở lại: dặn bố mẹ giữ gìn sức khỏe, dặn anh cả và cô Mai ở lại thay phần gánh vác việc gia đình, và dặn cả nhà, sau khi Huy đi hãy coi Hoa - vợ nó là một cô con gái. Là con dâu thì nay là con mình. Mai Hoa sẽ mãi là một thành viên của gia đình. Cái danh phận ấy sẽ như cái bến neo giữ con thuyền mong manh giữa cuộc đời đầy biến động.

Tâm lý của người đang đếm ngược từng vòng bánh xe thời gian, chậm dần cho tới lúc dừng hẳn, thường rất thấu đáo và sáng suốt. Trước khi xốc lại hành trang cho chuyến hành trình mới phía trước, họ đủ bình tĩnh để nhìn ngắm lại những thước phim đẹp trong quá khứ và muốn lo trước một phần tương lai cho người ở lại. Huy chắc hẳn đã nghĩ rất nhiều về Hoa, trong những ngày cô quanh quẩn chăm anh bên giường bệnh.

Cái thằng này đến lạ, tẩm ngẩm tầm ngầm thế mà cái gì cũng biết, mà còn giải quyết gọn gàng nữa chứ - gấp lại lá thư và nghĩ đến em trai, Hải thấy lòng mình nhẹ bẫng. Mọi khúc mắc khó khăn đều đã tìm được lời giải. Cô em dâu, à không, từ nay đó sẽ là cô em gái mới của anh, không nói được lời nào, cố mím chặt môi kìm lại dòng nước mắt. Cảm xúc con người thật kì lạ, đâu phải cứ cười là vui, đôi khi nước mắt lại là thang bậc cao nhất của niềm vui, sự hạnh phúc. Niềm hạnh phúc bất ngờ ấy khiến năm con người thân thuộc bỗng trở nên lúng túng, cố tìm một điểm nhìn để đôi mắt không tố cáo lên sự bối rối. Ông Vịnh bỗng cười vang.

- Ơ kìa, mở tiệc ăn mừng đi chứ. Mừng gia đình ta lại đoàn kết như xưa.

- Ơ, phải rồi... Để tôi xuống bếp. Phải làm bữa cơm đoàn kết chứ - Đang mơ màng bà Vịnh sực tỉnh trước câu nói của chồng, xỏ vội đôi dép vào chân lệch thệch bước thấp bước cao xuống bếp.

Hoa định đứng dậy theo thì bà dúi cô ngồi xuống, trong sự ngỡ ngàng của cả nhà.

- Mẹ con mày cứ ngồi im đây, bầu bí làm được gì. Chả là cháu nội thì cũng là cháu ngoại, bà không để cháu bà phải vất đâu nhỉ...

Bữa cơm ấy, căn nhà nhỏ lại rộn vang tiếng cười, những tiếng cụng ly, lời hỏi han, chúc tụng. Ngoài bờ kênh, lũ ve vẫn kêu rinh rả như không hề quan tâm  chuyện gì đang diễn ra. Chỉ cần ngày mai mặt trời lại mọc, chúng sẽ mãi cất lên bài ca lạc quan bất tận của mình. Ngoài bờ kênh, cây quế già rì rào cọ đám lá già vào không gian, ướp hương vào cơn gió hè nồng nàn và dịu ngọt một ngày hè đẹp trời...

                                            L.P.T


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.