NỘI DUNG CHI TIẾT
Tháng Tư thương nhớ!
5/1/2019

                                 

 

                                                                           Tản văn của Vũ Kim Liên

 

                  Tháng 4. Tôi mang những đóa Loa kèn cưỡi mây trắng vào Sài Gòn hoa lệ. Nơi ấy, hơn 40 năm trước cha tôi đã trở về từ cuộc chiến tranh, để lại một phần xương thịt ngay ngã tư Hàng Xanh, trong giờ phút cả dân tộc nô nức chào mừng ngày đại thắng. Gần cuối chiều 30/4/1975, một tràng tiểu liên của tên lính ngụy cố thủ trong ngôi nhà trước ngã tư đã tiện đứt hai chân cha khi ông đang cầm cờ hướng dẫn nhân dân xuống đường ăn mừng giải phóng! Ngay lập tức, ông được đưa tới nhà thương cấp cứu, song vì trước khi tháo chạy, tụi Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã kịp phá hủy nhiều công trình, nhà xưởng quan trọng, trong đó có các cơ sở y tế nên cha tôi mặc dù được cứu sống nhưng phần thân thể bị tách rời đã vĩnh viễn chia tay ông. Đồng đội và người dân thành phố Sài Gòn đã đưa phần thân thể ấy của cha tôi đi mai táng ở một nghĩa địa ngoại vi thành phố. Sau một thời gian điều trị, cha tôi được đưa về miền Bắc và vào trại Điều dưỡng thương binh nặng. Năm đó tôi vừa tròn 9 tuổi.

                  Trong mắt cô bé 9 tuổi, cha tôi như một người hùng. Ông ngồi trên xe lăn trong bộ quân phục bạc màu, ánh mắt nghiêm nghị, xa xôi hướng về nơi thăm thẳm nào đó. Mỗi lần có đoàn khách đến thăm, nhất là khi có các anh, chị thanh niên quây quần bên cạnh, ông hào hứng kể lại khí thế ào ạt tấn công như vũ bão của quân đội ta vào miền Nam, đặc biệt là giờ phút lịch sử 30 tháng 4 năm ấy. Những lúc như vậy, ánh mắt cha tôi sáng lấp lánh, hai tay liên tục giơ lên, hạ xuống theo từng mạch nguồn cảm xúc trào dâng mà chỉ có những người trong cuộc như ông mới có được. Giọng ông lúc bổng, lúc trầm, khi khoan thai, khi sôi lên sùng sục. Và, sau cùng là những giọt nước mắt. Bao giờ cũng vậy, ông nhắc đến những người bạn chiến đấu đã hy sinh, có người chưa kịp bước vào cửa ngõ Sài Gòn, có người vừa nhận bó hoa của nhân dân khi họ ùa ra đường chào đón bộ đội giải phóng thì đã ngã xuống!

                  Những lúc như thế, đầu óc non tơ của tôi đâu có hiểu gì, chỉ biết nép chặt vào người ông mà òa khóc theo. Cha ôm chặt tôi vào lòng. Khẽ vuốt mái tóc khét nắng của tôi mà bảo: "Cha như thế này là còn hạnh phúc lắm, còn bao cô, chú nữa hy sinh khi họ chưa có gia đình, khi họ chưa hề được hưởng một giờ độc lập và còn biết bao người nữa giờ đây vẫn chưa tìm thấy phần mộ…". Rồi ông kể cho tôi nghe về giây phút ông được chứng kiến cảnh trung úy Bùi Quang Thận chỉ huy chiếc xe tăng 843 húc đổ cánh cửa dinh Độc Lập. Cũng chính trung úy Bùi Quang Thận đã hạ lá cờ Việt Nam cộng hòa xuống và kéo ngay lá cờ của Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam tung bay trên nóc dinh Độc Lập. Lúc đó, đúng vào 11h30' ngày 30 tháng Tư năm 1975!

                  Thấm thoắt đã 43 năm trôi qua kể từ ngày ấy. Cha tôi giờ đã yếu lắm rồi, nhưng cứ đến tháng 4 là ông lại như khỏe ra, hai tay chỉ trực đặt lên hai vòng bánh xe lăn để lái chúng đến những nơi ông muốn. Năm nào cũng vậy, ông luôn dặn mẹ tôi mỗi lần đến trại Điều dưỡng thăm ông, hoặc sau này khi ông đã về nhà rồi thì luôn mua những bông Loa kèn trắng muốt đặt lên ban thờ để ông thắp hương cho các đồng đội của mình. Ông ngồi trên xe lăn, cúi đầu nghiêm nghị trước bàn thờ, thì thầm trò chuyện với những người đã khuất. Ông gọi: "…Chiến, Bình, Tưởng, Âu ơi, ở đâu về đây cùng nhâm nhi chén rượu nhạt với tớ!". Đó là những người mà cho đến tận bây giờ ông vẫn không biết họ nằm lại nơi đâu trong cuộc chiến tranh bi tráng ấy của dân tộc.

                  Lớn lên, tôi có vài lần được tới thành phố Hồ Chí Minh. Lần nào cha tôi cũng dặn phải đến các nghĩa trang ở những nơi tôi đến, cố gắng dò tìm tung tích những người bạn của ông mà chưa có lần nào tôi làm được. Trong lòng vẫn canh cánh một nỗi buồn. Mỗi lần tôi về thăm cha, không mang theo chút tin tức tốt đẹp nào là mái đầu ông lại gục xuống, mái tóc bạc thêm ít nhiều.

                  Tháng 4 này, biết tôi lại vào trong đó, cha tôi gọi điện bảo hãy mang theo mấy bó Loa kèn, dù không gặp ai, cũng cứ đặt bên Đài tưởng niệm, đồng đội của cha nhất định sẽ về báo mộng cho con biết… Vâng lời cha, tôi dành cả buổi sáng đi lùng mua được gần trăm bông hoa, gói ghém cẩn thận rồi mang theo lên máy bay.

                  Dinh Độc Lập những ngày tháng 4 tràn trề nắng, gió. Đứng trước chiếc xe tăng 843 năm nào, lòng tôi trào dâng niềm cảm xúc nghẹn ngào, khó tả. Hồi ấy tôi còn quá nhỏ để cảm nhận không khí chiến thắng nên không thể hình dung nổi hiện thực nơi đây lúc 11h30' ngày 30 tháng Tư năm 1975 ấy hoành tráng, oai hùng, ào ào khí thế ra sao... Sự kiện ấy, thế hệ của tôi đã học thuộc lòng và không thể nào quên. Vậy mà, khi đứng trước những chiếc xe tăng, những chiếc máy bay trực thăng chiến đấu ấy tôi vẫn không khỏi ngỡ ngàng… Qua sách báo, qua các phương tiện truyền thông và giờ đây đứng trước những kỷ vật chiến tranh, tôi hình dung thấy cảnh Tổng thống Dương Văn Minh cùng toàn bộ những nhân vật chủ chốt của nội các chính quyền Sài Gòn cúi đầu tuyên bố đầu hàng vô điều kiện với quân đội Cách mạng Việt Nam. Đất nước được giải phóng, non sông thu về một mối, những người con đi xa lần lượt trở về nhà, nước mắt đoàn viên không ngừng tuôn chảy vì hạnh phúc quá đỗi lớn lao này…

                  Đặt những bông hoa trắng muốt bên Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ ở thành phố Hồ Chí Minh, tôi thầm cầu mong những đồng đội của cha đang yên nghỉ ở đâu đó hãy cho cha tôi biết để con gái ông được làm một việc nghĩa. Và, tôi cũng đã tìm được nơi một phần thi thể của cha tôi nằm lại giữa mảnh đất Sài Gòn này. Những bông hoa lại được dâng lên. Mắt tôi nhòa lệ khi thấy chỉ cách đó vài hàng bia mộ, có một cái tên "Hoàng Văn Âu - Quê:….". Chỉ đơn giản thế thôi, một ngôi mộ liệt sĩ với hàng chân nhang luôn đầy ắp. Nhận được điện thoại của tôi, cha lắp bắp:  ...  chú Âu bạn thân nhất, cùng tiểu đội với cha, hy sinh trước khi Sài Gòn giải phóng chưa đầy một ngày!...

                  Thành phố Hồ Chí Minh những ngày này rợp trời cờ hoa rực rỡ. Bến Nhà Rồng mênh mang nắng. Tượng đài Nguyễn Tất Thành hiên ngang trước sóng, gió sông Sài Gòn. Tôi nấn ná hồi lâu, bịn rịn như không muốn rời xa nơi này.

                  Tháng Tư thương nhớ làm sao!

                                                                          

                                                                                        VKL

       

 


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

Đảng bộ và nhân dân các dân tộc tỉnh Phú Thọ làm theo lời Bác!
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Phan Đinh: Gia tài lớn nhất đời tôi là những tấm ảnh Bác Hồ
Tạp chí Văn nghệ Đất Tổ với cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh
Trường Tiểu học thị trấn Thanh Ba học tập và làm theo gương Bác
50 năm thực hiện Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh: Nghĩ về 5 lời thề
Bí thư Đoàn năng động
Tuổi trẻ huyện Lâm Thao học tập và làm theo lời Bác
HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.