NỘI DUNG CHI TIẾT
LÍNH MÀ EM!
2/27/2020

                    

 

                                                     Truyện ngắn của Vũ Kim Liên

 

     Ấp lá thư đã thuộc làu từng chữ trên tay, Yên nhắm nghiền mắt, mơ màng nghĩ tới việc sáng sớm mai sẽ ra bến xe đón chồng. Đã năm cái tết trôi qua, Bình không về ăn tết với mẹ con chị.

     “…Tết này anh ở lại đơn vị, không về được em ạ. Em và các con đừng buồn nhé. Bà con Hà Nhì cần có tụi anh, biên giới cần các anh. Ra tết, anh sẽ về với mẹ con em vào đúng ngày Lễ Tình nhân. Đợi nhé!... Lính mà em!”

                                               

     Theo hẹn, 5 giờ sáng mai – đúng vào ngày Lễ Tình nhân, Bình sẽ về tới thành phố. Chuyến xe tốc hành Lai Châu – Hà Nội sẽ đi suốt đêm để kịp đưa những người khách của mình về với gia đình của họ trong ngày. Hồi hộp xen chút bâng khuâng, Yên lo dọn dẹp nhà cửa, đưa đón con đi học, rồi đi chợ mua thức ăn. Chị dự định sẽ làm những món mà Bình ưa thích để chuẩn bị đón chồng. Trước khi rời khỏi chợ, chị còn nán lại chọn mua một bó hoa Hồng về cắm ở phòng khách. Vừa làm, Yên vừa hát nho nhỏ đủ cho mình nghe. Các con của chị vui lắm, vì từ đợt phép năm xưa đến giờ chúng chưa được gặp bố. Lần này bố về, chúng nhất định phải đề nghị bố đưa đi chơi ở khu Trung tâm giải trí Happy Land của thành phố. Từ ngày có Trung tâm ấy đến giờ, chúng chưa được tới đó lần nào vì Yên quá bận rộn với công việc ở cơ quan cùng tằm tăm bông bống việc nhà với hai đứa con nhỏ đang tuổi ăn, tuổi học và những mối quan hệ họ hàng mà chị phải thay anh gánh vác. Cũng vì nhiệm vụ của anh mà lâu nay hai người ít được gặp nhau, việc cửa việc nhà tất tần tật một tay Yên quán xuyến. Quân lệnh như sơn, Bình khoác ba lô lên biên giới không mảy may tính toán. Nơi anh ở là xã giáp biên, chỉ cần lội qua con suối nhỏ trước doanh trại là đã sang đến nước láng giềng. Không điện, không ti vi, chỉ có báo chí từ sâu trong nội địa chuyển ra. Cũng không có sóng điện thoại mà vì thế chiếc điện thoại anh mang theo bỗng nhiên thành cục sắt gỉ, chỉ liên lạc được khi nào anh ra huyện hoặc xuống tỉnh công tác. Nếu muốn liên lạc với gia đình chỉ còn cách viết thư nhờ bà con đi chợ gửi hộ. Sau mỗi ngày bám nắm địa bàn về, Bình lại cặm cụi ghi nhật ký và thỉnh thoảng ngồi viết thư thăm vợ con. Thư nào anh cũng kể người Hà Nhì ở biên giới nghèo mà tốt bụng, sống đơn giản và thương bộ đội mình lắm. Cuối thư, bao giờ Bình cũng kết một câu: “Lính mà em!”. Buồn, vui gì cũng “Lính mà em!” đến nỗi mỗi lần nhận được thư  bố, các con Yên lại reo lên:

     - A, Lính mà em đã về!

     - Mẹ ơi! Lính mà em đã về!

     Ngày mai, “Lính mà em” sẽ có mặt ở nhà. Cả nhà sẽ quây quần bên nhau, sẽ ăn tết lại cho bõ năm cái tết cũng thịt mỡ dưa hành nhưng thiếu không khí ấm cúng riêng có của gia đình. Ba mẹ con cùng trang hoàng nhà cửa, không ai bảo ai nhưng thỉnh thoảng lại cùng ngước nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. Thằng bé thấy mẹ mua hoa Hồng thì thắc mắc ngay với thằng anh:

- Anh Tùng ơi, sao hôm nay mẹ mua nhiều hoa Hồng thế, mọi lần mẹ hay mua hoa Ly cơ mà?

Thằng anh vẻ hiểu biết đưa tay lên miệng xuỵt nhẹ rồi kéo thằng em vào buồng thầm thì:

- Em không biết à. Ngày mai là ngày Lễ Tình nhân đấy, hoa Hồng và kẹo Socola là để giành cho những người đang yêu. Mai bố về đấy thôi!

Thằng em chả hiểu Lễ Tình nhân là thế nào, chỉ cần nói bố về, lại có cả kẹo Socola nữa thì nhất rồi. Nó nhảy chân sáo ra phòng khách, xoay xoay, ngắm nghía chiếc bình hoa, gật gù khen mẹ chọn hoa quá khéo!

Buổi tối, Yên cho các con đi ngủ sớm. Lại dọn dẹp, lau chùi rồi mang những chiếc áo rét của chồng ra vuốt lại cho thẳng nếp. Mấy hôm trước trời có nắng nhẹ, chị mang chúng ra phơi và đem treo vào tủ. Nay lại cẩn thận lấy khăn bông khô lau từng nếp gấp! Bình vốn xuề xòa, giản dị, thường không mấy quan tâm đến ăn mặc. Anh bảo “Cứ quân phục mà diện là đẹp nhất!”. Nhớ chồng không ngủ được, Yên hết nằm lại ngồi, ra ra vào vào căn phòng của hai người. Lúc chiều, trước khi lên xe, Bình gọi điện bảo nếu không có gì thay đổi thì đúng 5 giờ sáng mai anh sẽ về đến bến xe trung tâm. Anh còn dặn chị trời lạnh nhớ mặc nhiều áo ấm và đừng cho con đi theo, sợ chúng rét. Khi không còn việc gì để làm nữa, Yên lên giường, đọc báo. Sợ ngủ quên, chị để chuông điện thoại báo thức.

4h15’, chuông điện thoại reo vang. Yên trở dậy, bật bình nước nóng để chồng về có nước ấm dùng. Cô ghé phòng hai đứa trẻ, chúng vẫn đang ôm nhau ngủ ngon lành. Thằng bé đạp chăn, chòi chân ra ngoài màn. Yên lặng lẽ kéo chăn đắp lại cho con rồi xuống nhà đội mũ, quàng khăn, nhẹ nhàng dắt xe ra sân. Trời vẫn tối như bưng, hơi sương bốc lên lạnh toát. Đến bến xe, Yên đợi mãi, đợi mãi mà không thấy chiếc xe tốc hành Lai Châu – Hà Nội quen thuộc chạy qua. Hơn 6 giờ vẫn không thấy, chị rút điện thoại gọi cho chồng. Im lặng. Không có tín hiệu chuông. Chỉ có tiếng trả lời đã được nhà cung cấp mạng cài đặt sẵn “Thuê bao này hiện không liên lạc được…”. Lòng Yên nóng như lửa đốt, bán tín bán nghi, có thể nhà xe gặp trục trặc gì chăng? Mà sao điện thoại của anh lại không liên lạc được? Đợi thêm một lúc nữa, Yên đành phải quay xe về nhà để đưa tụi trẻ đi học. Các con thấy mẹ về không, xúm vào hỏi:

- Bố đâu hả mẹ? Bố không về hả mẹ?

Để các con an tâm, Yên vừa chỉnh sửa quần áo cho các con vừa bảo:

- Xe bố về muộn một chút, các con chuẩn bị đi học nhé, chiều về sẽ được gặp bố!

     Hai đứa trẻ vâng lời mẹ. Chúng ríu rít trèo lên xe, theo mẹ tới trường. Yên đến cơ quan làm việc nhưng đầu óc chị không sao tập trung nổi. Cả ngàn câu hỏi cứ bủa vây trong đầu khiến mặt mũi Yên thất sắc. Gần trưa, Yên mới nhận được điện thoại của chồng. Anh báo tin, lúc xe qua đèo Pha Đin thì gặp một xe khác bị nạn nên xe anh phải dừng lại và cùng những người khách đi trên xe ùa xuống giúp đỡ những người bị thương trong chiếc xe lâm nạn kia. Vì thế nên kế hoạch phải thay đổi, giờ về chậm lại vài tiếng đồng hồ. Bình nhắc chị cứ đi làm bình thường, xe về đến nơi, anh sẽ gọi. Nhận được tin chồng, Yên dần dà mới yên tâm trở lại. Nét mặt cô lại hân hoan, bừng sáng. Cô về nhà hì hụi phun nước rửa xe sau đó quay vào nhà nấu cơm, chuẩn bị trước món nem rán và nồi canh chua cá quả. Xong xuôi, Yên ngồi đợi chồng, tay lăm lăm cái điện thoại.

     - Anh về đến ngã tư đầu thành phố rồi nhé!

Yên lại vội vàng dắt xe ra. Đề mãi mà xe không nổ máy. Hóa ra là do lúc rửa xe chị đã phụt quá nhiều nước làm nó tràn cả vào ống xả. Loay hoay mất một lúc khá lâu chiếc xe mới ngoan ngoãn nổ máy. Ra tới bến xe, thấy người dân ở đâu kéo đến tụ tập khá đông. Nhóm này ồn ào kháo chuyện một chị phụ nữ đang đi xe máy bị hai thằng cướp ở đâu ào tới giật mất chiếc túi xách đang treo ở ghi đông xe làm chị  ta ngã nhào xuống đường. Nhóm khác lại hào hứng kể có anh bộ đội nghe tiếng hô cướp đã quẳng ba lô lại, lao theo hai tên cướp…Yên nghe thông tin, đầu óc cảm thấy hoang mang không biết đâu mà lần. Chị hỏi thăm những người hiếu kỳ đang đứng đó thì được biết, chiếc xe chị mong đợi đã qua bến và có một anh bộ đội đã xuống xe nhưng không biết có phải anh ấy chính là người đã chặn bọn cướp hay không. Nghe nói anh bộ đội lao vào bọn cướp làm xe của chúng bị đổ, thằng ngồi sau kịp thọc một nhát dao vào bụng người lính đúng lúc anh tung miếng quyền cước buộc cả hai thằng bò lê dưới đường cho dân chúng xông tới bắt trói…Người lính bị thương đã được đưa vào bệnh viện tỉnh.

 Yên lảo đảo bám vào cột đèn đường, linh tính mách bảo chị người lính ấy chính là Bình chứ không ai khác. Trấn tĩnh lại, Yên chạy xe vào bệnh viện đúng lúc cánh cửa phòng phẫu thuật khép lại trước mắt cô. Yên loáng thoáng thấy mấy bóng áo Blu trắng đẩy chiếc băng ca vào bên trong. Chị kiễng chân, cố nhìn vào trong đó. Người hộ lý mở cửa bước ra. Yên nhào tới hỏi thăm. Người vừa được đẩy vảo bên trong chính là Bình, anh được đưa vào mổ cấp cứu ngay vì vết thương khá sâu, chạm cả vào ruột. Sau khi hoàn tất thủ tục nhập viện cho chồng, Yên về nhà lấy đồ mang vào bệnh viện. Nước mắt chị không thôi chảy tràn. Hơn hai năm xa nhau chưa tường mặt thì anh đã phải vào bệnh viện, lại nhằm đúng ngày lễ của những đôi lứa đang yêu…khiến tim chị đau nhói, khắc khoải. Chiều nay, khi hai đứa con trở về, Yên sẽ nói thế nào với chúng khi chỉ mới hôm qua thôi chúng đã vui mừng xiết bao khi tưởng tượng ra cảnh được bố đưa đi chơi ở khu giải trí? Hôm qua thằng em còn hỏi thằng anh: Mặt bố thế nào nhỉ, chắc là đen sì sì anh ạ!...

Gần hai tiếng đồng hồ chậm chạp nhích từng bước nặng, cuộc phẫu thuật mới xong. Bình đã qua cơn nguy hiểm nhưng anh còn phải nằm trong phòng hậu phẫu để theo dõi vì mất máu nhiều. Vẫn chưa được gặp chồng, Yên đi đi lại lại ngoài hành lang. Biết hoàn cảnh của Yên, các bác sĩ động viên chị an tâm, chỉ lát nữa thôi là anh sẽ tỉnh táo hoàn toàn, chị sẽ được gặp chồng. Họ còn khuyên Yên về đón hai đứa trẻ cùng tới, đó sẽ là liều thuốc quý giá nhất đối với anh khi Bình tỉnh dậy.

Bệnh viện cho xe đi đón hai đứa trẻ. Chúng ngơ ngác không hiểu vì sao mẹ chúng lại mặc đồ bệnh viện ra đón chúng với vẻ mặt chẳng có chút gì mang biểu hiện của người bệnh:

- Các con ngoan nào. Bố bị ốm phải vào nằm viện, mẹ đưa các con tới thăm bố nhé?

     Cả hai đứa trẻ nhao nhao lên hỏi vì sao bố lại ốm, lâu lắm rồi bố mới về mà tự nhiên lại phải vào viện. Bác sĩ đứng bên cạnh mỉm cười âu yếm xoa đầu chúng:

     - Yên tâm đi các chàng trai, bố các cháu là anh hùng đấy!

     - Bố cháu là anh hùng ấy ạ?

Không ai trả lời. Cánh cửa phòng hậu phẫu mở ra, mấy cô hộ lý đẩy xe đưa Bình trở về phòng bệnh. Vẫn còn dư âm của thuốc gây mê nên anh chưa tỉnh hẳn. Khuôn mặt anh ánh lên nụ cười bình thản. Yên và các con im lặng đi theo chiếc băng ca. Lúc đặt Bình lên giường, anh nhoẻn cười nắm lấy tay Yên. Chị lo lắng cúi xuống hỏi nhỏ:

- Anh có sao không? Mà sao liều thế?

- Lính mà em!

     - Cái anh này, giờ vẫn còn đùa được.

     - Anh có đùa đâu. Lính về thật rồi mà.

Rồi quay sang các con, Bình khẽ gọi:

- Hai thằng giặc của bố đâu, lại đây nào. Kìa, sao lại khóc thế kia? Đàn ông phải cứng rắn lên chứ!

Thằng anh dắt tay thằng em lại gần bố. Chúng sờ lên mặt, lên người Bình như để khẳng định sự có mặt của bố nó bên cạnh. Thằng em toét miệng cười:

     - Sao bác sĩ lại mổ bụng bố thế này?

     - À, là vì… là vì bố hay ăn kẹo ban đêm nên bị đau bụng, các bác sĩ mới phải mổ ra để lấy bớt kẹo đi đấy!

Nghe nói đến kẹo, nó hí hửng khoe:

- Ở nhà có nhiều kẹo Socola lắm bố nhé. Lại còn có cả hoa Hồng nữa đấy!

Thấy con nói vậy, hai má Yên bừng đỏ, ngượng ngùng. Chị xoay người, giấu hai hàng nước mắt hạnh phúc. Ngay lúc đó, ông bác sĩ trưởng khoa cùng kíp mổ lúc nãy đã đến bên giường bệnh của Bình. Ông trao cho Bình bó hoa Hồng đỏ thắm:

- Xin chúc mừng anh chị hội ngộ trong ngày Lễ Tình nhân đặc biệt này!

Người phụ nữ bị giật đồ cũng có mặt ở đó từ lúc nào. Chị lách qua các bác sĩ, đặt vào tay Yên hộp Socola vuông vức được bọc trong giấy bóng kính xinh xắn cùng chiếc nơ hồng rất dễ thương rồi quay sang nói với Bình:

- Gia đình tôi xin cám ơn anh, nếu không có anh thì chưa biết bao giờ tôi mới trả xong món nợ tiền dự án của nhà máy được. Tôi, tôi xin được đội ơn anh và xin biếu anh chị chút ít gọi là tấm lòng…

Không đợi người phụ nữ nói hết câu, Bình xua xua tay:

- Không đâu chị ơi! Không phải là tôi thì người khác cũng sẽ làm như thế thôi mà. Chị, chị thông cảm. Lính mà…

Phòng bệnh lắng lại trước câu nói của Bình. Như chợt nhận ra điều gì đó, Bình vội vàng nhắc vợ đang ngẩn tò te bên cạnh. Anh bảo chị mở phong Socola lấy ra chia cho mọi người:

- Nào, xin mời các anh, chị cùng ăn kẹo mừng ngày Lễ Tình nhân muộn với chúng tôi!

Nói xong, ngước qua Yên, anh nháy mắt:

     - Lính mà em!

 

 

 

                                           Việt Trì, những ngày đầu năm Nhâm Thìn

                                                                   10/01/2012

                                                                           VKL

 

 

 

 

 

 

 


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

Vận dụng tư tưởng Hồ Chí Minh trong công tác bồi dưỡng đạo đức nhà giáo hiện nay
Đảng bộ và nhân dân các dân tộc tỉnh Phú Thọ làm theo lời Bác!
Nghệ sĩ nhiếp ảnh Phan Đinh: Gia tài lớn nhất đời tôi là những tấm ảnh Bác Hồ
Tạp chí Văn nghệ Đất Tổ với cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh
Trường Tiểu học thị trấn Thanh Ba học tập và làm theo gương Bác
50 năm thực hiện Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh: Nghĩ về 5 lời thề
Bí thư Đoàn năng động
Tuổi trẻ huyện Lâm Thao học tập và làm theo lời Bác
HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.