NỘI DUNG CHI TIẾT
VÒNG TRẮNG BÊN SÔNG
12/24/2012


Quốc Giới

NHÂN VẬT:

- Chị Thảo       - Vợ liệt sỹ

- Sông     - Con trai Thảo

- Bến       - Bạn của Sông

- Đức       - Chủ tịch xã - thương binh chống Mỹ

- Cùng một số dân làng và nam nữ thanh niên nông thôn

MỞ MÀN

(Cảnh buổi sáng, Thảo thắp hương đứng trước bàn thờ - trên nền nhạc da diết và bài hát               đồng ca)

Hát ru xuân:

Mong sao đất nước hòa bình

Sông quê rào rạt, nghĩa tình yêu thương

Một đời em trọn thủy chung

Nói: - Anh ơi! Thấm thoát 18 năm có lẻ

Con chẳng biết mặt cha, ly xa nghĩa vợ chồng.

Nhớ mãi ngày anh đi lên Tây Bắc núi rừng

Thì cũng là ngày em bắt đầu thai nghén.

Em bàng hoàng nghe tin sét đánh

Anh đã hy sinh tại chiến dịch Điện Biên.

Đã bao ngày hoen lệ chăn đơn.

Trong quạnh quẽ gối sầu lẻ bóng

Bao mong ước có ngày có tháng

Đón anh về với bến Hạc quê ta.

Hát thánh trị vì:

Đã bao khắc khoải mong chờ

Hòa bình Tây Bắc thắm cờ Điện Biên

Anh về với mẹ con em

Chồng chài, vợ lưới, con bồng yêu thương

Nào ngờ khăn trắng bên sông

(Thảo sụt sùi nước mắt, Đức vai đeo sà cột dắt xe đạp từ ngoài vào)

Đức: Kìa chị Thảo (Thảo giật mình quay lại)

Thảo: Cậu Đức đấy à!

Đức: Có chuyện gì...? Mới sáng ra sao chị buồn thế

Thảo: À... không... không có gì đâu cậu ạ.

Đức: (Nhìn vào bàn thờ)

Thôi... thôi em biết cả rồi.

Chắc chị vẫn đang bồi hồi nghĩa tình                    chồng vợ?

Nhưng biết làm sao được chị ơi

Ngỡ giặc Pháp thua đất nước hòa bình rồi

Nào ai ngờ đến giờ lại giặc Mỹ

Chiến tranh còn kéo dài có thể.

Toàn dân ta còn chịu mất mát hy sinh

Bao người con đã hiến thân mình

Vì độc lập non sông nên không có ngày trở lại

Bạch Hạc quê ta cũng như bao miền quê                 khác vậy

Góp sức người, sức của để đổi lấy độc lập tự do

Chị em mình cũng nằm trong số đó...

Hát Đào liễu

Nghĩa nước tình nhà

Bao năm nối chí ông cha

Chị em mình đây thiệt thòi cam chịu

Để có mai ngày con cháu hát ca

Tự hào truyền thống quê ta

Thảo: Ừ... thì cậu biết đấy!

Bao năm chồng hy sinh, bao ngày con thơ dại

Tôi vẫn trọn lời thề trước lúc anh ấy tòng quân

Ở vậy nuôi con tôi chẳng ngại ngần

Con tép, con tôm trọn tam tòng tứ đức

Mẹ con tôi ơn xóm làng sau trước

Cho đến giờ cháu cũng đã lớn khôn (đổi giọng vui vẻ)

À... này... là chủ tịch xã cậu có hay tin miền Nam

Ta, địch thắng thua đến đâu rồi cậu nhỉ?

Đức: Chuyện miền Nam cũng còn bao                    suy nghĩ

Ta thắng cũng nhiều... song tổn thất cũng               lớn lao

Thảo: (Thở dài)

Biết bao giờ cho Mỹ cút, Ngụy nhào

Nhân dân hai miền Bắc - Nam sum họp

Mẹ con tôi vẫn hằng mong ước

Bao giờ lên được Tây Bắc - Điện Biên

Đưa hài cốt của anh về với quê hương

Có vợ có con cho vơi nỗi cô đơn lúc nắng mưa dầu dãi.

Đức:  (Ngẫm ngợi)

Chị Thảo...!

Tới đây quê mình lại có đợt tòng quân mới

Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc,                 nhân dân

Nhằm tăng cường lực lượng để giải phóng             miền Nam

Thằng Sông cũng... (đánh lảng)... à... không.

Thảo: (Vồn vã)

...Cái gì! Cậu bảo thằng Sông sao kia?

Đức: Chị Thảo!

Chị phải bình tĩnh thì em mới nói.

Cháu Sông đã có quyết định đi bộ đội đợt này!

Ngay chiều nay có mặt tại ủy ban

Lệnh quân sự... đêm nay hành quân gấp.

Thảo: (Choáng váng).

Trời ơi! Cậu bảo ngay chiều nay và đêm hành quân gấp.

Đức: Vâng. Đúng vậy !

Em cũng đã có ý kiến xin ban tuyển quân              hoãn lại

Nhưng... muộn rồi...

Lá đơn tình nguyện cháu viết bằng máu hồi nào em đâu biết.

Thảo: (Buồn dầu).

Nhớ lại 18 năm về trước

Bố lên đường gấp gáp... giờ lại đến lượt con

Bên sông lòng dạ héo hon

Thân người kiếp vạc mỏi mòn sớm hôm.

Đức: Chỉ băn khoăn cho 2 cháu Bến - Sông

Đã có giấy báo trúng tuyển vào đại học.

Thảo: Bến nào...!

Hay cháu Bến con nhà ông Lộc

Thương binh nặng trong trận đánh tàu Pháp ở mạn ngược sông Lô?

Đức: Vâng! 2 cháu cùng viết quyết tâm thư

Xin tình nguyện đi đợt này chị ạ.

(Thở dài) Đi cũng dở... mà ở lại thì muộn quá rồi

Thảo: Thì ra chúng nó giấu mẹ, giấu thầy

Chẳng hay gì cho tôi được biết

Đức: (Động viên)

Hai cháu đã quyết tâm xin đi bằng được

Chị hãy vui lòng chờ đợi có sao đâu!

Thảo: Cậu Đức ơi! Chị nhờ cậu lần đầu...

Họ hàng anh ấy có mình thằng Sông là trưởng

Nhỡ thế nào... tôi biết trông cậy vào ai

Chiến tranh ác liệt kéo dài

Mũi tên, hòn đạn biết ai mà lường...

Hát nhịp đuổi:

Thương con 18 tuổi tròn

Trẻ người non dạ biết lường sao đây

Mũi tên hòn đạn ai ngờ thay

Đức: (Cười) Gớm bà chị đến là hay

Như em đây cũng vào sinh ra tử

Hết trận đánh này đến chiến trường nọ

Vậy mà nó vẫn phải sợ cái thân em

Đấy chị tính! Ác liệt như Quảng Trị mệnh danh là cối xay thịt xay xương

Sông Thạch Hãn như miệng thuồng luồng chờ sẵn

Đức Phổ Quảng Nam không ngớt tiếng súng

Đường 9 - Khe Sanh sũng ướt máu đào

Thế mà em có chết đâu

Dẫu có mất một phần cơ thể

Nơi chiến trận người lính ngại gì gian khổ

Đạn réo, bom gầm vẫn dáng vẻ hiên ngang

(Làm động tác khỏe)

Đây chị có thấy không !

Em vẫn cuốc đất, quăng chài, bơi thuyền, kéo lưới

Lại còn lo trách nhiệm trước toàn xã, toàn dân.

Hát sắp:

Xứng danh lời dạy Bác Hồ

Tàn nhưng không phế ngọn cờ giương cao

Thôi giờ em phải lên ủy ban

Để lo việc lên đường đêm nay của các cháu

Mà... chị phải vui lên để Sông đi chiến đấu

Hết giặc, cháu về học đại học có muộn đâu

Thảo: (Vui) Ừ... nghe cậu nói có đũa, có đầu

Thôi thì... tôi cũng yên tâm để động viên các cháu

Đức: Thôi! Em đi chị nhé (Đức vào khuất, Thảo nhìn ra sông vẻ âu lo trăn trở)

Thảo: Nếu bằng lòng cho con đi bộ đội

E phận mình có lỗi với chồng

Lại còn bà con, làng xóm, họ hàng

Ai thông cảm, còn ai điều tiếng

Chỉ thương anh ấy ra đi quá sớm

Chưa một lần được biết mặt con

Trong khi cả nước dồn sức người sức của cho miền Nam

Cản bước chân con hóa ra mình có tội với non sông đất nước.

Hát vãn theo:

Sứ ghé dầu:

Thôi đành vò võ bên sông

Trời thương hãy để phúc hồng mai sau

Hát

Duyên kiếp mà hẩm hưu

Đơn côi cho đến khi nào

(Từ phía ngoài sông Bến gọi to)

Sông: Mẹ ơi! Mẹ...

Bến: Bác ơi ! (Cả hai cùng hát)

Hát sắp ngắn

Báo báo tin vui để mẹ được biết này a

Thật rõ là bõ công mười mấy năm qua đèn dầu

Nay con đã đỗ bách khoa

Sông: (Ôm lưng mẹ)

Mẹ ơi!... mẹ có vui không mẹ

Bến: Bác ơi! Bác có vui không Bác?

Thảo: Ừ... vui... vui lắm các con ạ!

Thế là họ hàng nhà ta đã có người đỗ đạt. Nhưng...

Sông: Nhưng sao hả mẹ?

Thảo: (Nói với 2 con)

Sông ơi! Bến hỡi! Mẹ vui cũng lắm mà ngẫm ngợi cũng nhiều (Sông, Bến nhìn nhau như linh cảm suy nghĩ của mẹ)

Hai đứa tình nguyện xin đi bộ đội

Mà chẳng nói gì để mẹ được hay?

Sông: Ai nói với mẹ như vậy?

Thảo: Thì cậu Đức - chủ tịch chứ còn ai

Bến: (Ăn năn)

Bác ơi! Chúng cháu biết như vậy là sai

Nhưng Tổ quốc lâm nguy, tuổi trẻ ngồi yên sao được

Biết bao thanh niên tạm xa giảng đường đại học

Lên đường làm nghĩa vụ thiêng liêng.

Sông: Con với Bến đã hạ quyết tâm

Gác chuyện học hành lại đã

Để làm tròn nghĩa vụ của tuổi trẻ

Góp sức mình để giải phóng miền Nam

Thảo: Nhưng mẹ chỉ e ở chốn nguy nan

Đá cứng, chân mềm, bom rơi, đạn lạc!!!

Bến: Bác ơi! Người mẹ nào cũng nhìn thấy ghềnh thác

Khi người thân giữa trận mạc nơi xa

(Vui đùa) Nhưng bầm ơi!

Hết giặc Mỹ chúng con lại về

Cả hai cùng vào trường đại học

Sông: Bom đạn Mỹ đã phá mất cây cầu vững chắc

Nối đôi bờ Bạch Hạc với Việt Trì

Sau này chúng con sẽ về

Xây cho mẹ một cây cầu mới

Để dân ta vơi đi những lặn lội

Sớm tối qua sông bằng những chuyến đò ngang

Bến: Lúc bấy giờ có cầu mới thênh thang

Bầm thỏa sức ngắm cảnh quê hương ngã ba sông thành phố

Thảo: (Mắng yêu) Cha mẹ đẻ các anh các chị

Cốt mang về cái gáo cho bầm thôi

À... bây giờ 2 đứa cứ ngồi chơi

Để bầm vào trong lo chuyện cơm nước.

Bến: Dạ... cho con xin phép

Để con về thưa chuyện với thầy con

Thảo: Khoan! Bến con, thư thư nào bác bảo

Hai đứa chúng mày thân với nhau từ nhỏ

Lại cùng làng, cùng xã có xa đâu

Hoàn cảnh hai nhà có nét giống nhau

Cháu con thương binh - Sông con liệt sỹ

Bác... chỉ mong có ngày hồng tơ se chỉ.. (Bến ngượng ngùng)

Bến: Kìa bác! Chúng cháu bây giờ còn trẻ

Giải phóng về cũng đã muộn đâu

Thôi cháu xin phép...

Thảo: Gượm, gượm nào!

Chiều nay hai đứa xa bầm

Để bầm nấu cơm chúng mày ăn với nhau một bữa

Tiện thể để khấn bố thằng Sông khôn thiêng phù hộ

Các con lên đường mềm đá cứng chân

Sông: Bến ơi ở lại cùng mình

Ngã ba bến Hạc bóng hình là đây (Thảo hiểu ý đi vào trong)

Bến ơi! Cùng một lúc trên tay 2 tờ quyết định

Vui thì có vui nhưng lòng dạ nao nao

Bến: Ừ... chỉ còn trưa nay bên Lô biếc rì rào

Bến cũng thấy lao xao sông nước.

Sông: Mình chỉ tiếc thời gian quá gấp

Chẳng kịp để tơ hồng vấn vít bên nhau

Bến: Thì... Sông với Bến đã 18 mùa cau

Bến mong thắm tỏ miếng trầu mẹ têm

Sông: Ừ... cổng trường đại học ta cùng mơ ước nỗi niềm

Chiến trường miền Nam sánh đôi tình nguyện

Bên dòng biếc chúng mình ước hẹn

Rạt rào sông bến Bạch Hạc ơi

Bến: Nhà Bến hoàn cảnh chơi vơi

Mình bố đau yếu do một thời chiến tranh

Hai anh đang ở xa trường, mẹ Bến mất sớm mong manh cha già

Nhưng Sông nào Bến ấy chẳng phôi pha (cả hai đùa vui một vòng quanh sân khấu, Sông nắm tay Bến)

Hát Quân tứ vu dịch

Vỉa:

Ra đi Sông nhớ lắm mẹ hiền

Bến em phận gái nghĩa tình thương cha

Hát:

+ Bến em chẳng thay lòng đổi dạ

Liễu bồ nơi khói lửa

Gian nan vất vả

Chiến trường máu đỏ, quyết chẳng phôi pha

+ Sông vẫn diết da, bốn mùa sóng vỗ

Khó khăn gian khổ

Mưa nguồn, chớp bể

Đạp những chông gai

Bền gan, vững chí đường dài

Trong tay súng thép

Sáng ngời tuổi xuân

Mong sao Nam - Bắc hòa bình

Vẹn nguyên sông bến - quê mình vui chung

Hát cùng:

Câu hát ước mong

Sông nào bến đấy

Sao rời vật đổi

Đôi lứa ta, trọng nghĩa vẹn tình.

(Câu hát vừa dứt, Sông kéo Bến vào lòng, Bến ngượng ngùng)

Bến: Kìa Sông! Đừng mà... nhỡ mẹ... trông thấy!

Sông: Đấy là điều mong đợi

Bến: Cứ giữ trọn yêu thương việc chi phải vội

Đợi ngày độc lập, Sông - Bến thảnh thơi

(Thảo từ trong ra nhìn thấy 2 con, giả bộ đánh lảng)

Thảo: Nào trưa rồi 2 đứa vào ăn cơm. (Bến chạy đi, Sông gọi to)

Sông: Bến... Bến ơi!

Thảo: Cha bố anh! Mẹ... mẹ cũng mừng lắm (tự trách)

Ờ... mà sao tôi lại lẩn thẩn thế chứ

Giá như chẳng vội có phải là may không (nói với Sông)

Sông ơi! Giá như các con chẳng phải lên đường

Thì mẹ kiếm cơi trầu để hai con tác thành đôi lứa

Sông: Kìa mẹ! Chúng con.... (xem đồng hồ)

Muộn rồi! Chẳng kịp cơm đâu

Mẹ chuẩn bị cho con mấy thứ mau mau

Để vào cái ba lô của bố con ngày xưa ấy

Thảo: (Đứng ngây người nhìn con) Ờ... ờ... mẹ đã chuẩn bị rồi con ạ!

Sông: Mẹ ơi, con biết mẹ vất vả

18 năm dòng tần tảo nuôi con

18 năm lòng mẹ héo hon

Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ khô con ngủ

18 năm đời mẹ chịu chăn đừn gối lẻ

Đằng đẵng cuộc đời nuốt lệ vào trong

Bù đắp cho con bằng tất cả tấm lòng

Trong hẫng hụt càn khôn lẽ ra phải có

Con chỉ lo những đêm trường trở gió

Leo lét dầu đèn bóng mẹ liêu xiêu

Nhưng mẹ ơi hãy vui lên nào

Cho con vững bước sớm chiều hành quân

Hát đường trường bắn thước:

Hãy vui lên cho con yên lòng tòng quân

Tiếp bước cha ông bao đời quê hương bến Hạc

Đâu sờn lòng chốn nơi xa vững vàng súng thép trên tay

Để lập công cùng non nước. Đáp nghĩa cha công lao mẹ bao tháng ngày

(Bài hát vừa dứt, Đức, Bến và tốp nữ nam từ ngoài vào)

Đức: Sông ơi! Lên đường thôi cháu!

Bến: Anh Sông, ta đi thôi

Đức: Chị Thảo, hãy thông cảm cho em và các cháu

Chiến tranh mà, đâu có được phút nghỉ ngơi

Bến: Mẹ ơi! Mẹ hãy vui cười

Đợi ngày thống nhất lứa đôi con lại về

Sông: Con đi nghe mẹ.

Thảo: Sông - Bến ơi!

Có nắm cơm xôi gói trong móm cọ

Hai con lên đường nhớ lấy mà ăn

Tốp nam - nữ:

Chúc anh chị đi lập nhiều chiến công

Đã có chúng em ngày đêm bên các mẹ

Thảo: Các con nhớ viết thư về nhé

Đức: Nào tất cả hãy lên đường

(Âm nhạc sóng nước và bài hát đò đưa vang lên)

Hát đò đưa:

Chèo mở lái ra, lướt sóng biết chị em ta

Đưa người con bến Hạc vượt qua sông dài

Tới chiến trường xa, đang đợi đang chờ, khoan lới zô khoan

(Mọi người vào khuất sân khấu còn lại mình Thảo ngậm ngùi lau nước mắt trong nền nhạc quạnh quẽ cô đơn)

Thảo:

Hòa bình đã 3 năm có lẻ

Hẹn ngày về mà mẹ chẳng thấy con

Cùng một bến sông mẹ đưa tiễn 2 lần

Hết chồng rồi lại con đi chiến đấu

Hay... phải chăng có điều gì xấu

Hy vọng đợi chờ mà vẫn biệt tăm hơi

Ngày thì làng xóm đông vui

Đêm buông những tiếng thở dài năm canh

Hát con nhện giăng tơ:

Ba năm có lẻ đã hòa bình

Sông - Bến con ơi! Hòa bình ba năm có lẻ con giờ ở đâu

Sông - Bến con ơi, võ vàng ba năm có lẻ

Chẳng thấy con về, chẳng thấy cha đâu

Năm canh hoen lệ tủi sầu, lẽ nào võng trắng bến sông.

(Bến trong bộ quân phục bạc mầu, lưng đeo ba lô hài cốt của Sông từ ngoài đi vào, theo sau là cậu Đức và tốp nam nữ dân làng)

Bến: (Gọi nhẹ, xúc động): Mẹ... mẹ Thảo!

Thảo: Ai... ai gọi gì tôi đấy?

Bến: Con đây mà, Bến của mẹ đây mà

Thảo: (Quờ quạng): Con ư... Bến ư! (Bến chạy lại ôm lấy Thảo)

Bến: Mẹ... (Quỳ xuống bên Thảo)

Thảo: Con... (sờ nắn người Bến), Lại đến nông nỗi này ư con? Sao hai đứa đi giờ về chỉ có một (run rẩy)

Đức: (Lại gần chị Thảo! Cháu Sông... đã .... hy sinh!

Thảo: (điên dại) Trời ơi sao nghiệt ngã cứ đổ cho tôi (ngất sỉu)

Đức: Chị Thảo... Chị Thảo!

Tốp dân làng: Mẹ Thảo... mẹ Thảo!

Bến: Mẹ ơi.... mẹ ơi!

(Lúc sau Thảo từ từ tỉnh lại)

Đức: Cháu Bến đã đưa hài cốt của Sông về cho chị

Thảo: (Ôm ba lô vào lòng)

Con tôi có thế này ư?

Nó cao lớn lắm cơ mà? (ngất lịm đi)

Bến: Mẹ... Mẹ Thảo ơi (nức nở)

Đức: Bến bình tĩnh lại đi cháu.

Bến: Cậu ơi!

Trước ngày đi chiến dịch

Hai chúng con đã nguyện lời thề

Sau giải phóng cùng về thưa chuyện

Có ngờ đâu bây giờ lỡ hẹn

Chưa xây được cầu Sông - Bến dở dang.

Thảo: (Từ từ đứng dậy)

Bến con. Mẹ cám ơn con

Đã đem Sông về bên cho mẹ

Bến: Dẫu chẳng còn vẹn nguyên thân thể

Nhưng mãi mãi là Bến của mẹ. Mẹ ơi!

Sớm tối bên nhau thả lưới buông chài

Có mẹ, có con, có xóm làng Bạch Hạc

Đức: Chiến tranh giờ đây đã kết thúc

Nhưng bao người mẹ còn rỏ máu trong tim

Vòng trắng bên sông câu chuyện nghĩa tình

Của quê hương tôi, Việt Trì - Bạch Hạc

(Lúc này âm nhạc nổi lên, Đức lấy lá cờ đỏ phủ lên ba lô hài cốt của Sông. Tất cả mọi người cùng đưa tiễn anh về nghĩa trang quê nhà)

Hát đò đưa:

Dân làng ơi chèo mở lái ra

Đón người là người chiến sĩ đã hy sinh cho nước nhà

Về với quê hương Bạch Hạc - Việt Trì

Khoan lới zô khoan mà hò khoan.

HẠ MÀN


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.