NỘI DUNG CHI TIẾT
THƠ THÁNG 4+5
6/5/2013

Vũ Thi

    Về Đất Tổ Hùng Vương

Tháng ba ơi ! Vọng tiếng trống đồng

Muôn triệu trái tim hướng về Đất Tổ

Núi Nghĩa Lĩnh ngàn năm nắng gió

Trăm núi voi hầu phục trang nghiêm

 

Đây hy Cương - nguồn cội linh thiêng

Đất Tổ Hùng Vương tự ngàn xưa dựng nước

Khói nhang thơm - hồn thiêng dân tộc

Nâng bước người lữ khách hành hương !

 

Tháng ba này chúng con dâng nhang

Lễ đền Hạ, đền Trung, đền Thượng

Ngát Lư trầm - Hoàng Thiên linh vọng

Bóng trăng soi giếng Ngọc, trống đồng !

 

Đây Thậm Thình ngày xưa vang vọng

Nhịp chày đôi giã gạo với chày ba

Nếp chưng vuông, dầy tròn - Trời Đất

Hoàng tử Lang Liêu dâng kính vua cha

 

Về cội nguồn Quốc giỗ tháng ba

Đất Vua Hùng - muôn cháu con hội ngộ

Nơi có Bác Hồ - hào quang chói đỏ

Cõi linh thiêng - dòng giống Tiên Rồng !

                                                   V.T

 

 

 

Lê Kim Anh

        Chiều Hùng Lô

Cầu truyền hình phát sóng từ Hùng Lô

Miền Di sản quê hương Đất Tổ

Các cụ già trước sân đình cổ

Múa nhập hồn vào điệu hát Xoan

Các em gái chơi ô ăn quan

Quan cũng ăn, quân cũng ăn lần lượt

Các em trai đánh quay vào cuộc

Quay đá quay lăn ngã liêu xiêu

Cây đu chao nâng bổng trời chiều

Trai gái từng đôi vào thử sức

Cứ nhún cao lên vượt tầm tre trúc

Khát khao chiếm lĩnh bầu trời

Bên nữ, bên nam đối đáp chào mời

Xin huê, đố chữ

Chữ nào hay, bông huê nào đẹp

Mắt đong đưa nghiêng ngả đình làng

Chiều Hùng Lô cuốn tôi vào hội

Những trò chơi mê mải chẳng muốn dừng

Miền Di sản thấm trong hồn dân tộc

Bốn nghìn năm công đức các Vua Hùng

Cầu truyền hình phát sóng tưng bừng

Từ Đất Tổ nối trăm miền đất nước

Làn hát Xoan tự ngàn năm trước

Niềm tự hào - thế giới tôn vinh

                                                                   L.K.A

Hùng Lô, có ngôi đình cổ, nơi quê gốc hát Xoan (thuộc thành phố Việt Trì)

 

 

 

Thanh thản

Đất nước - mùa Xuân

Buổi Vua Hùng gióng trống khai xuân

Đất nước Lạc Hồng bắt đầu có tuổi

Hoa đào đỏ bừng lên từ ngày ấy

Muôn sau còn tươi thắm sắc cờ.

Đất nước bao thuở ông cha

Mái rạ bờ tre nắng mưa bền bỉ

Tay cấy, tay cày sống đời giản dị

Hạt lúa, củ khoai gây dựng cơ đồ.

Bốn ngàn năm lớp lớp ông cha

Xuống biển, lên non giá gương vẫn giữ

Chim Lạc bay trăm miền vẫn hướng về Đất Tổ

đâu cũng một nhịp trống đồng.

Bốn nghìn năm nhịp bước trùng trùng

Đất ông cha chôn vùi bao xác giặc

Lời ca vút cao, thanh gươm sáng quắc

Hào khí Việt Nam muôn thuở sáng ngời.

Tự hào thay non nước Việt ta ơi

Một dải Bắc - Nam xanh sắc trời độc lập

Lời Bác vút cao ngàn khúc hát

Bốn phương bè bạn vẫy chào.

Đất nước sang xuân thắm sắc hoa đào

Thế kỷ mới mở đường đi tới

Cờ đỏ sao vàng sáng bừng thời đại

Đất nước Hùng Vương - đất nước Bác Hồ.

                                                                          T.T

 

Nguyễn Đình Xán

Cây Chò nâu Đất Tổ

Cây Chò nâu Đất Tổ

Nối liền đất với trời...

Như chiếc cầu vũ trụ,

Cho thần linh ngược xuôi...(1)

Nơi linh thiêng sông núi,

Cây thẳng đứng giữa trời,

Rễ bám sâu lòng đất

Lá xanh che núi đồi...

Dù mưa to, gió lớn,

Dù giông bão dập vùi !

Vẫn trùng trùng, điệp điệp

Dáng chò cao vút trời...

 

Cây như người Đất Tổ

Trong bão tố cuộc đời,

Vẫn hiên ngang, bất khuất

Giữ nước non muôn đời !...(2)

                                   N.Đ.X

(1) Theo truyền thuyết: Cây chò nâu gọi là “trục vũ trụ” (trụ nối trời và đất, là đường đi về của thần linh).

(2) Theo một ý lời dạy của Bác Hồ:

“Các Vua Hùng đã có công dựng nước

Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”

 

 

Đỗ Thị Bích Thủy

Chiều Phong Châu

Có một chiều tha thẩn đứng trên đê

Rừng xanh thẳm kéo chìm tia nắng xuống

Sông rủ rỉ vỗ về lăn tăn sóng

Tâm tư nào theo khói trắng bay nghiêng.

Ngọn khói nào cay mắt khói bay riêng

Em nắm lại cả một chiều khói ấm

Khói hong lại mái nhà mưa ướt thấm

Để ấm lòng ai đấy lúc xa quê.

Bếp lửa nào hồng mãi đến canh khuya

Nồng thắm thế mà đơn sơ đến thế

Lửa rực cháy vô tư nên khói bay lặng lẽ

Tiếng con cười tan biến hết ưu tư

Bông lau nào đọng mãi với lời thơ

Lửa không tắt dẫu tan tàn bạc trắng

Như đền cổ vẫn ngàn năm thầm lặng

Chiều lại chiều khói trắng vẫn bay lên

Đừng hỏi lòng ai chẳng đếm mùa xuân

Em chỉ biết cây Chò thêm búp mới

Em chỉ biết mùa xuân đi chẳng vội

Bởi tháng ngày vun đắp đón xuân sang

                                                       Đ.T.B.T

 

Phạm Việt Đức

 Hoa xoan

Thế là hoa xoan cũng nở

Dập dìu cờ phướn hội đông

Tháng Ba lặng lờ con nước

Vắng ai lẻ cả dòng sông !

 

Mẹ bảo mai rồi hết rét

Mà sao cứ ngóng rét về

Biết đâu người quay trở lại

Cùng ta đi dạo bờ đê

Biết đâu một vòng tay ấm

Một lần tha thiết rồi đi

Những mùa phai cùng năm tháng

Gió trăng giữ được những gì…

 

Có phải chỉ là hoài niệm

Mà hoa xoan tím nao lòng

Cánh mỏng rơi từng cánh mỏng

Ai về kịp tháng Ba không ?

                            P.V.Đ

 

Đỗ Chu

 

Nam mô a di đà

“Cứ nhìn hôm nay để biết hôm qua

                       và ngày mai của nó”

                               Kinh Phật

Na mô a di đà

cầm lá bồ đề

Vàng rơi nắng thu

ngạt ngào chiều mát

trời trong lòng trong

hương đời thơm ngát

Nhàn thân sao bằng gánh chịu

ngồi Niết bàn đọc vạn quyển kinh

chắc gì hơn giữa đám đông

điềm nhiên cười khép mắt

cái đã đến có gì phải nhìn

cái chưa đến tỏ tường từ tâm nhãn

hoàn hảo là tìm về không

yêu thương ấy tài sản lớn

Na mô a di đà

phật mười phương dắt ta

na mô a di đà

cầu cành khô nảy hoa

        Đ.C

 

 

Nguyễn Thế Vinh

Trước Vua Hùng

Mười tám đời Hùng Vương

Sử truyền xưa thắm mãi

Bấy nhiêu lần gian nan

Mấy nghìn năm bờ cõi

Đất tạo sơn dâng núi

Nước chia biển lập sông

Muốn đàn con hội tụ

Lại khua vang trống đồng

Hồn trai giầu kết ngọc

Tình gái thơm nết trầm

Đảo xa buồn cơn khát

Rừng động lòng sấm giông

 

Cây ngàn sống cho thuyền

Hạt gạo vần cối nước

Đức Tổ dựng trời Nam

Dân ngư tiều canh mục

Nơi truyền nghề ruộng lạc (*)

Nơi dạy đúc tên đồng

Ngược xuôi bền lạt buộc

Vuông bánh nền lá dong

 

Cửa sóng cậy thần sông

Cổng trời oai thần núi

Khi đất nước động binh

Voi, kình cùng săn đuổi

 

Ông bà vừa đậu tuổi

Cháu con kịp lớn khôn

Ngẫm công ơn Quốc Tổ

Muôn Thái Sơn, nước nguồn...

                                   N.T.V

(*) Ruộng Lạc: ruộng cấy thời Hùng Vương

 

Nguyễn Đình Phúc

Những đồng tiền

thả xuống giếng Ngọc

Người đi lễ thả tiền vào giếng Ngọc

Cầu cho đường muộn sáng nhân duyên

Những đồng lẻ như ánh mắt soi lên

Tôi bỗng thấy ngày xanh lao đao như lá rụng

 

Tấm lưới chặn, từ bi im tiếng

Công chúa về soi gương nước còn đâu

Mỗi hạt bụi làm mờ tín ngưỡng

Ai phân bua trong tiếng động kinh cầu

Tôi nhìn vào đáy giếng tự lòng sâu

Soi dáng cha ông ngàn năm thuở trước

Giếng Ngọc ngày xưa không phải bây giờ

Giếng của thảo thơm ngọc ngà tinh khiết

 

Những đồng tiền dẫu nhọc nhằn có được

Khi xanh xao như lá bạc như vôi

Đền Hùng sáng nay em đi hội sớm

Có bao nhiêu công chúa thật ở đời ?...

                                                          N.Đ.P

Nguyễn Thị Lan Thanh

       Đi hội vắng anh

Tháng ba - lễ hội Đền Hùng

Vắng anh - em biết đi cùng ai đây ?

Ai cùng em tay trong tay

Dắt lên bậc đá như ngày có anh ?

 

Rừng cây xanh, trời mây xanh

Trống trênh... chỉ thấy mong manh nỗi buồn

Cỏ cây biết nói gì hơn

Sẻ chia đôi chút tủi hờn với thơ...

 

Vắng anh - cây đại sững sờ

Vòm thiên tuế cũng ngẩn ngơ cùng người

Từ trên Nghĩa Lĩnh cao vời

Hồn thiêng sông núi như mời gọi thơ...

 

Vào thăm đền Giếng(*) ai chờ?

Trăng rừng(*) xa khuất ảo mờ cõi sương

(*)Sao chiều... giã biệt(*) còn vương

Lên thăm Đền Tổ(*) - nén hương... lòng thành...

 

Vua Hùng biết chẳng còn anh

Thơ Chào đất nước(*) cũng thành thiên thu.

                                                                   N.T.L.T

(*) Tác phẩm của Nguyễn Đình ảnh

 

  Trường Thọ

             Quê em

Quê em - Phú Thọ - tiện sông

Tiện đường quốc lộ khanh thông núi  rừng

Nhà xây ngói đỏ tưng bừng !

Hàng năm giỗ Tổ - Vua Hùng - tháng ba

Mồng mười đón khách đường xa

Về đây trẩy hội - thiết tha vui mừng!...

Quê em, đất Tổ anh hùng

Sông Lô, Trạm Thản lẫy lừng chiến công !

Kết đoàn xây dựng non sông

Xứng danh con cháu Lạc Hồng người ơi !

Quê em - xanh biếc núi đồi

Ngày xuân đất Tổ trăm nơi tụ về.

                                                                V.T.T

 

 

 

Nguyễn Quang Thiều

               Ban mai

Cánh cửa mùa hạ vừa mở, ban mai tràn ra

Thế gian như buổi đầu tiên, những dòng sông cất tiếng

Trên cánh đồng bất tận nàng đang bước

Những ngọn gió tháng năm kiêu hãnh bên nàng

 

Da thịt nàng là buổi hừng đông, tóc nàng lấp lánh

Ta không thể tin đêm qua nàng thiếp ngủ bên ta

Bầy sói của đêm đen gầm gừ quanh nàng không làm nàng thức giấc

Nàng ngủ và gương mặt vẫn tỏa sáng một ngọn đèn

 

Nàng đang lướt trên mặt nước những đầm hồ, những dòng sông

Giọng nàng vang lên giọng thiên nga đánh thức những bông hoa mùa hạ

Ta là cái cây mọc giữa cánh đồng đầm đìa ánh sáng

Nàng tràn ngập ta bằng cả những mơ hồ.

 

Tất cả giờ đây mang gương mặt của nàng

nồng thơm trong hơi thở nàng, rực ấm trong da thịt nàng

Nhưng tất cả sẽ chết nếu đêm đêm nàng không trở lại

trong những giai điệu diệu kỳ trên chăn gối của ta.

N.Q.T

 

Nguyễn Thanh Bình

       Đọc thơ Đường

Vương Bột đề thơ ở Đằng Vương các

Vương Xương Linh đề thơ ở Vạn Tuế lầu

Đỗ Phủ đề thơ ở đền thờ Thục tướng

Lý Bạch đề thơ ở Phượng Hoàng đài...

 

Ta cũng như hầu hết kẻ bất tài

Bị thôi miên trước bài thơ Thôi Hiệu

Hoàng Hạc lâu... Hoàng Hạc lâu

 

Ta hậu sinh nhát hèn, chậm hiểu

Biết đề thơ nơi đâu ?

                                N.T.B

 

Nguyễn Hưng Hải

   Tâm thế Võ Đại tướng

                                Kính tặng Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Đành mắc nợ Văn Miếu Quốc Tử Giám

mắc nợ những ánh mắt học trò, trang giáo án

mắc nợ giảng đường và những câu thơ

cả đời ông gắn chặt chiếc ba lô

gắn chặt miền biên ải

tinh hoa mấy nghìn năm ngỡ như dồn cả lại

trong một con người nom có vẻ thư sinh mà nặng trĩu buồn lo vận nước

Ông cầm quân bằng cái tâm, cái đức

binh khí trong tay là cái đạo làm người

chính vì thế mà bao năm ở bên cạnh Bác Hồ, ông cũng là một tấm gương soi...

Luôn nở trên môi một nụ cười

là nhà giáo dạy sử cầm quân nên ông biết lúc nào cần im lặng

để thắng được chính mình phải biết thắng nỗi đau

lịch sử đã chọn ông và Bác giao cho ông cầm quân là điều không thể khác

chính sử học đã giúp ông lúc chói lọi vinh quang và sau thời trận mạc

cho ông hiểu vì sao Bác lại hay gọi ông vào cuối những buổi chiều ?

Vì sao

ông được Bác tin yêu

vì sao

lại trở thành Danh Tướng

tôi tự hỏi trong rất nhiều mây trắng

ông đã nói câu gì với mẹ lúc mưa rơi ?

Khi phải cầm súng gươm để dạy cách làm người

ông không coi “trận thắng chết nhiều người là trận thắng đẹp”

đã mấy mươi mùa hoa trên nóc hầm Đờ Cát

bao buồn vui vẫn như nước thủy triều ?

Trước bao bức tường thành đã sụp đổ, đã chằng chịt dây leo

ông vẫn vẹn nguyên như cuối những buổi chiều ngồi ăn cơm cùng Bác

ông là Võ Nguyên Giáp

dù Văn Miếu Quốc Tử Giám mai kia có chẳng tạc tên Người

thì tuổi tên ông cũng đã khắc sâu vào trong triệu triệu trái tim của người dân đất Việt.

N.H.H

  

  Nguyễn Hoa

   Trái tim bỏ ngỏ

Đêm đất trời say ngủ

Thầm thì dòng sông đi

Ngôi sao ngôi mắt mở

Cây lá gió rầm rì...

 

Đôi tai đang sắp ngủ

Chập chờn lời hát xanh

Đôi mắt đang sắp ngủ

Thấp thoáng bóng dáng thanh

 

Và ngôi nhà đã ngủ

Chụp đèn che vào khuya

Còn trái tim bỏ ngỏ

Cứ phập phồng say mê...

 

Đêm trái tim bỏ ngỏ !

N.H

   

   

 

 

 Nguyễn Xuân Ngọc

          Sông Đuống !

Đã một lần cùng em qua sông Đuống

Gặp Làng Hồ khắc gỗ ven đê

Dòng cứ xuôi mà lòng không hẳn thế

Đọng lại hồn dân tộc bức tranh quê...

 

Này: Tranh lợn... tranh gà... no ấm quá

Ôm “Vinh hoa”, “Phú quý” về nhà

“Đám cưới chuột”, “Hứng dừa”... triết lý

“Đánh ghen” - kìa, một mối tình si!

 

Nghệ nhân kể nghề làm tranh hồ điệp

Thấy ngậm ngùi kẻ ở người đi

Chuyện em kể... ngày xưa... đứt chỉ...

Sông Đuống trôi vừa chạm bến xuân thì !

 

Người cứ đẹp ngọc ngà trong lụa

Ai mơ làm nắng gió Hà Đông ?

Làng quê cũ như lời mời rủ

Hẹn một ngày anh đưa em sang sông...

                                                                          N.X.N

 

Nguyễn Tùng Minh

      Làng Bợ

Thời thanh niên,

Bơi thuyền sang làng Bợ.

Cùng em vào chợ,

Mua chè tươi Đào Xá đem về.

Đi dọc bờ đê,

Ngắm trung du trập trùng xanh đồi núi.

Nhớ hương vị ướp chua cá rói,

Từ Tu Vũ mang ra.

Thuyền xuôi sông Đà,

Về đây hội tụ

Tương làng Bợ, đặc trưng quyến rũ,

Thêm ngọt rau xanh Đồng Luận, Bảo Yên

Người làng Bợ có duyên,

Mớ cá sông, tôm đồng, củ khoai, củ sắn.

Chợ họp phiên nào cũng đông vui lắm,

Để chàng trai Hà Nội ngẩn ngơ

ở lại đến bây giờ,

Làm người Thanh Thủy.

                                                          N.T.M

Đàm Tuất

   ... Lại chiều ba mươi

Cái chiều buồn rụng buồn rơi,

đường ba mươi tết không người

vắng hoe

gió đâu xao xác hàng tre

vàng run rẩy nắng, mà về cuối râm ?

 

Đình làng khuất mấy mươi năm,

đâu con nghê đá trong sân ngậm cười ?

ngày đi, ướt mặt làng ơi

càn khôn theo bánh xe trôi chưa dừng.

 

Xa quê, cái nhớ lạ lùng

đứng ngồi mềm đá đợi không hết chiều

nhớ... gian nhà lá liêu xiêu

tuổi thơ đứt bữa cả chiều tất niên.

 

Vịn vào cây súng đứng lên

ngày nắng thì ít, mưa đêm còn nhiều,

đường về, va nỗi cô liêu

bàn chân lại chạm đáy chiều ba mươi...

                                                                          Đ.T

 

Hồ Đăng Thanh Ngọc

          Sau bão

Em đã cho tất cả xuống biển

Biển lại hất tất cả lên bờ

Những gì sống nó ngọ nguậy

Những gì chết đang tím tái

Anh nhìn thấy cái trong veo nằm trên cát

Không phải là một con sứa

Hay một con nuốt

Không phải là một con sao biển

Nó trong veo nhìn anh

Như mắt em

Đã nhìn anh trước bão

Qua khung cửa sổ dưới hiên nhà trời mưa

Anh đã đi qua đó trong vùng nước ấm

Hình như có tiếng chuông nhà thờ đổ hồi

Giữa lúc bầy chim rủ nhau trú bão

Bay về phương trời xa xôi

Đôi giày anh ướt mèm

Như đôi môi anh

Như nụ hôn chúng mình

Đã nhàu nát trên bờ gió yêu

Bị bão quần nát từ ngoài khơi

Hình như cái trong veo là nụ hôn rách rưới cả bầu không khí đó

Rách đến tận hồn và bật máu

 

Bão đã quần nát và bây giờ nó nghỉ ngơi để chúng ta vá víu lại

Cuộc tình như những đám mây

Kết đám mây xám với đám mây trắng và vàng và đỏ

Tình yêu như những cơn mưa từ đó

Trong veo và rách nát

Không có gì

Mùa đông Huế mưa rơi trên tán cây sầu đông bên bờ sông Hương

Neo cuộc tình vào cọng rong quấn theo bánh lái con thuyền

Trôi về đâu đó

Tự nhiên thèm một đĩa ốc cay trên phố Phan Bội Châu

Để nghe em hít hà với cái lưỡi đỏ au màu ớt chín

Trong đêm tự tình cơn bão đi qua

H.Đ.T.N

 

 

vũ kim liên

       Đêm

Đêm

sên sến màu đồng

cựa mình trên mặt nước

những cánh bèo

mơ ngủ

dạt về đâu.

Ký ức ở nơi nào

chợt hiện

sau những tiếng nỉ non của loài dế mèn có đôi mắt nâu tròn bóng loáng

chúng cụm râu vào nhau rì rầm những lời hứa hẹn

và hối hả hoan ca trong lớp lớp cỏ mềm.

Sương như cánh võng

mơn man phủ tấm voan choàng ấp ôm những sinh linh nhỏ bé

ầu ơ câu hát ru ngai ngái

em bé

thoát thai từ cơ thể mẹ cất lời oa oa nhập cuộc

trần gian thêm một con người.

 

Đêm

sóng sánh màu Chocola

thiếu phụ quờ tay trên nệm ấm

vớ phải lọn tóc mình xơ rối

hoang mang.

Ký ức như cuốn phim quay chậm

cứ trở về

hối thúc.

Sau những gì đã mất, đã trôi qua trái tim chừng như đông cứng

lại bừng tỉnh nỗi khát thèm được như loài dế có đôi mắt nâu tròn bóng

nhận ra mình không thể

tự chối bỏ hành trình tạo hóa đã an bài cho muôn kiếp chúng sinh.

Nước mắt thiếu phụ chảy tràn đánh tan màu đồng, màu Chocola thành đêm trắng!

V.K.L


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.