NỘI DUNG CHI TIẾT
CHÙM THƠ THÁNG 8
8/20/2013

NGUYỄN VĨNH

        Nắm cơm Bác Hồ

                    Nhớ ngày Bác về thăm Phú Thọ - 1962

Nhớ năm xưa ấy - mùa Thu

Quê nghèo

             Phố nhỏ

                       Trung du

                                   Đợi chờ

Hàng long não thức trong mơ

Bác thăm Phú Thọ

                  (còn ngờ chiêm bao !)

Thân thương hai tiếng “Đồng bào”

Những điều giản dị mà sao ấm lòng

Con đi đầu núi, cuối sông

Uống từng lời Bác vọng trong Đất Trời

Vắt từ bao nỗi đau đời

Nắm cơm Bác, ấm tình Người mênh mông

Đất nghèo, hạt gạo long đong

Thương dân, Người chẳng đành lòng ăn sang

Nắm cơm nhỏ

                  Chút vừng rang

Thảo thơm, ăm ắp tình làng nghĩa quê

Còn bao mưa nắng dãi dề

Thương Đời, nỗi nhớ tìm về rưng rưng

                                                      N.V

 

 

 

Thơ KIM DŨNG NGUYỄN HƯNG HẢI

LTS: Theo chương trình, Hội Nhà văn Việt Nam sẽ phối hợp với Hội Liên hiệp VHNT tỉnh Phú Thọ tổ chức: “Hội thảo thơ Kim Dũng và Nguyễn Hưng Hải trong nền thơ Đất Tổ và thơ đương đại” trong thời gian tới. Tạp chí VNĐT trân trọng giới thiệu chùm thơ của hai nhà thơ Kim Dũng và Nguyễn Hưng Hải cùng bạn đọc.

                Đếm sao

Trên trời muôn vạn vì sao

Sao thấp thì sáng, sao cao thì mờ

Có vì sao thật bất ngờ

Trong màn đêm ấy tình cờ mọc lên

Tôi nhìn sao mãi thành quen

Những ngôi sao mọc đua chen giữa trời

Có ngôi sao ngỡ sáng ngời

Qua đêm mưa gió tắt rồi còn đâu!

Trời cao như có phép màu

Thiên hà biến hóa trong bầu trời riêng

Có ngôi sao cứ lặng yên

Tự mình phát sáng mọi miền thảnh thơi…

Một, hai, ba, bảy… chín, mười

Tuổi thơ mẹ dạy tôi ngồi đếm sao

Nhìn trời tôi hát nghêu ngao

“Sao thấp thì sáng, sao cao thì mờ”…

                                                      K.D

Bến Hạc chiều xuân

                  Tặng Kiều bào ở xa Tổ quốc

Chiều về trên bến Hạc

Con đò nằm nghỉ ngơi

Ánh lửa chài le lói

Xui lòng anh nhớ người

Em đã đi xa rồi

Có nhớ về bến cũ

Bến ngã ba Hạc phú

“Dòng biếc lẫn dòng đào” (*) 

Đàn Anh Vũ (*) nơi nao

Bến ghềnh rêu đá phủ

Đất Cố đô vẫn nhớ

Cánh Hạc bay cuối trời

Mưa xuân như nói lời

Nỗi niềm người xa cách

Con đò nào đưa khách

Lại về bến sông xưa…

Tôi như tỉnh như mơ

Trên bến Đình quê kiểng

Hình như vừa có tiếng

Cánh Hạc bay về làng.

                              Bạch Hạc, xuân 1994

                                          K.D

 

(*) Bài: “Ngã ba Hạc phú” nổi tiếng của tiến sĩ, Thượng thư Nguyễn Bá Lân (1701 - 1785) dưới triều vua Lê Hiển Tông.

(*) Loại cá chỉ có ở ngã ba sông Bạch Hạc (để tiến vua).

Lòng tay hình châu thổ

Lòng tay ta hình tam tứ giác

Mở ra miền châu thổ sông Hồng

Mồ hôi đẫm phù sa cày đảo

Cánh đồng thơ mê mải gieo trồng

Chữ nghĩa bơi như cá ngược dòng

Vượt qua bao bến bờ ghềnh thác

Mặc rong rêu, bọt bèo, rơm rác

Giữa đất trời thanh thản cánh buồm bay

Thật cuộc đời, bóng ở bàn tay

Xấp ngửa lá bài đỏ đen may mắn

Bàn tay chìa ra, bàn tay lại nắm

Trước cửa Thiền xòe đón lá đa rơi

Bàn tay ta cày xới toát mồ hôi

Những giọt chữ lọc sàng bao bể cát

Ta quen với phong trần đạm bạc

Mặc ai người mũ áo xông xênh

Bàn tay ta thiên phú đa tình

Say ấp ủ những hạt vàng mới lạ

Châu thổ lòng tay mà xa cách quá

Thơ và đời hỏi bạn tri âm…?

                                           K.D

Từ Minh Nông nghĩ về cây lúa

Các Vua Hùng gieo nắm thóc nơi này

Buổi dựng nước Vua tôi cùng cày cấy

Làng Minh Nông có tên từ thuở ấy

Hạt lúa xưa để giống đến bây giờ

Câu ca mẹ ru tôi bay mãi cánh cò

Bao mùa lúa mọc trong câu tục ngữ

Tôi lớn lên học cày, học chữ

Củ khoai bùi, hạt gạo trắng nuôi tôi

Bốn nghìn năm cây lúa nước sinh sôi

Trên dải đất bao cơn binh lửa

Đất nhiệt đới nắng mưa lần lữa

Lúa với người khuya sớm có nhau

Cây lúa bây giờ sinh nở ở đâu

Vẫn từ tay các Vua Hùng gieo hạt

Vẫn là đất của cháu con Hồng Lạc

Từ trung du lúa đến những chân trời…

Tôi đến Minh Nông giữa vụ lúa tháng mười

Lúa kén lúa phơi màu vàng óng

Gió đuổi gió cho đồng nổi sóng

Mắt em cười chín rực chân mây

Tôi như con chim nhỏ về đây

Hót mê say trước màu vàng của lúa

Làng Minh Nông suốt đời tôi nhớ

Nơi cội nguồn cây lúa Việt Nam.

                                          K.D

 

Đêm Thị Mầu

Chuông chùa Tiểu đánh tiếng ghen

ở ngoài sân khấu là đêm đi rình

ai giam được cái chữ tình

Thị Mầu tay quạt tay phanh áo hờ

trách gì cái đứa lẳng lơ

sao em ăn táo để chùa tụng kinh

biết là Tiểu cũng như mình

làm thân con gái còn rình gì nhau

ở ngoài sân diễn là đâu

cửa trước thì đóng cửa sau thì mời

bão đâu ở tận cuối trời

em là nắng của một thời còn mưa

một thời kẻ đón người đưa

vào chùa mới biết sân chùa lắm rêu.

                                                      N.H.H

 

    Giá trị của một thời

Tôi từ trang sách bước ra

gặp cơn mưa mới biết là cơn mưa

vẫn là quả thị ngày xưa

mà cô Tấm của bây giờ ở đâu

nếu không có cô Thị Mầu

tôi tin chú Tiểu ăn trầu chẳng cay

nếu còn sống đến hôm nay

biết đâu Kiều chẳng khóc thay bao người

những câu chuyện của một thời

tôi nghe thấp thoáng tiếng cười Mỵ Châu

cái còn lại bị đánh đau

cái bỏ đi được bắc cầu cho lên

 

Mở ra trang sách tôi tin

gấp vào trang sách tôi tìm ở ai.

                                              N.H.H

       Viết cho con gái

                  Cho con gái Hải Yến yêu quý!

Cái gì bố cũng con trai

lời con bạc tóc nay mai thân già

thương con phận gái là hoa

đường đời mưa nắng thuận hòa có, không

 

Rồi mai khăn gói theo chồng

rủi may nước mắt cậy trông nhà người

trăm năm họ bố đâu rồi

thương con phận gái về chơi nhà mình

 

Trời cho được đẹp, được xinh

mẹ cho cái bóng, cái hình khỏi lo

một sông, một bến, một đò

một đời cha biết bao giờ hết thương

 

Ở chùa thì được thơm hương

ở ao nhỡ đục bố thường lo xa

từ ngày mẹ đẻ con ra

vui là của bố, buồn là của ai

 

Thương con nhiều lúc thở dài

nhỏ nhờ cha mẹ, lớn ngoài tầm tay

 

Mong cho phúc đức đặn đầy

gái trai cũng một lòng này chở che

sợ mai rũ áo ra về

mình con đứng trước hoe hoe cỏ vàng

 

Mong sao vui nở, buồn tàn

gió mưa đừng có phũ phàng con tôi

mong sao đời mỉm nụ cười

trời xanh mây trắng, tình người bao dung

 

Tháng ngày trong nỗi mông lung

muốn con mau lớn lại mong từ từ.

                                                      N.H.H

           Làng cười

                  Tặng Nghĩa

Mẹ đã nuôi tôi bằng những chuyện cười

Củ sắn Văn Lang xuyên ngang đường hai bốn

Giắt bở tung cạp quần

Thúng xôi vò đội dính vầng trăng

Con gà gáy gãy văng thành ngạnh

Đập cánh một lần tốc mái nhà tôi

Chuyện cười mà nói cứ như chơi

Bà tôi kể những từ thời chưa biết chữ

Cái chưa đến tất cả rồi sẽ cũ

Cái ta tin ấp ủ lại không thành

Làng tôi ở giữa lũy tre xanh

Đã bịa chuyện để cười cho đỡ đói

Đã bịa chuyện để cười mong qua khỏi

Những cơn mưa gây rối chẳng ai mời

 

Cái đã qua còn lại trong đời

Thành huyền thoại một vùng quê khuyếch khoác

Giữa muôn chuyện của muôn đời pha tạp

Chuyện làng tôi không lẫn được bao giờ

Kể thì cười

Có bán chẳng ai mua

Cha tôi bảo từ ngày xưa vẫn thế

Ai không tin tôi mách về hỏi mẹ

Chuyện làng tôi nghe đến bạc cả đầu

Chuyện làng tôi nghe đến khô nước mắt

Ngỡ không cười làng tôi không sống được

Cười cho tạnh nỗi lo toan sũng nước

Cười cho hết những cơn mưa trọc đất

Cười cho mềm sỏi đá để trồng hoa

Cười cho đầy trống vắng những ngày qua

Tôi đã mang làng cười đi xa

Đến với nước non bằng lời mơ mộng

Những câu chuyện nuôi cả thời ta sống

Khuyếch khoác cả làng mà không ai lừa nhau?!

                                                      N.H.H

 

.

                 

NGUYỄN VĂN TOẠI

        Rào chắn

Viết cho Nhắng

Tuổi thơ trong veo

Đã phải xa cái giường chung có bố và mẹ

Miếng ngon không được ăn cùng mâm

với mẹ hết tuần

Thứ bảy, theo lệ, bố đón về bên nội.

Cháu còn hồn nhiên quá đỗi

Kể chuyện bố cho mẹ nghe hết cả tuần

Khoe với bố về mẹ không biết chán

Mà nốt nhạc chung thì khấp khểnh, cháu ơi !

Bố mẹ chia tay nhau thật rồi

Cháu lơ ngơ giữa ngã ba thơ dại

Khi nhớ bà nội, lúc vòi bà ngoại

Lời ru đồng hành phía nào cũng bị phân đôi.

 

Ai cũng bảo thương quý cháu nhất đời

Thử hỏi, mấy ai đủ can đảm ?

Vết nứt, lẽ ra phải cùng nhau hàn gắn

Lại đính vào giao hưởng tuổi thơ của cháu

                         điệp khúc buồn ly hôn !

                                                      N.V.T

TRẦN THỊ NƯƠNG

    Đồng hành

    Tặng các bạn viết của tôi

Chúng mình cùng đi nhé

Khoảng trời xanh kia rồi

Chỉ mấy mươi chặng núi

Mấy trăm nghìn ngày thôi.

Chúng mình là lũ khổ

Vui buồn chuốc vào thân

Bao thấp cao nhân loại

Vắt óc ra gọi vần.

Chúng mình là kẻ sướng

Tiên cảm cả đất trời

Vắt hồn lên trang viết

Là có thêm cuộc đời.

Chúng mình cùng đi nhé

Chuông đã thỉnh trong chiều

Bên bùn… sen vẫn nở

Quỹ ngày còn bao nhiêu ?

                      T.T.N

LÂM BẰNG

            Ngày

Ngày

Lang thang ngõ chợ

đồng hồ gặm nhấm hầu bao

giọt giọt thời gian hằn vết lõm cuối mày

hạt men tí tách.

 

Tuổi mùa cộng sinh

Cuống cuồng chạy xô hoàng hôn

mặt đất cá cược bóng đêm

sao Hôm nức nở.

 

Kim phút kim giây rệu rã

lạm chi thời gian

canh giờ hoàng đạo ngồn ngột hơi men…

                                          L.B

 

HỒ ĐĂNG THANH NGỌC

        Vẽ nỗi buồn

Có một ngày đem nỗi buồn vẽ chơi

Bảng màu buồn phơi đen kịt cái chết của những

dòng sông ô nhiễm chảy vào ám ảnh tâm cảm tôi

Màu trong vắt của nước mắt mẹ khóc

             những đứa con không bao giờ về nữa

Màu chuột chết của những ngụy tạo ụp lên tôi

Màu phôi phai đầy gió của những dối lừa

Màu xao xác của ngược xuôi kiếm sống bỏ rơi

mệt nhoài hai bên tay áo những ký ức đẹp đẽ ngày xưa

 

Tôi vẽ nỗi buồn của em màu xanh nhiều như những

                                                 ngôi sao trên trời

đó có những lỗ đen như vực thẳm tình yêu

Chúng ta đã rơi bằng tốc độ của những tia sáng

Xuyên qua những nỗi buồn quanh đây

Hôm qua tôi đã cố vẽ nỗi buồn như một cái đuôi gà trống

Có sợi lông xanh bên này thì phải có chiếc lông xanh

                                                                  bên kia

Chợt nhận ra nỗi buồn không phải là cái đuôi gà trống

Nó không bao giờ hoàn hảo cho sự phủ dụ

những con gà mái

 

Nỗi buồn của tôi

Trắng xóa.

H.Đ.T.N

MÃ GIANG LÂN

Nắng chia mùa hạ

Tháng ngày lắc rắc qua đầu

Nắng chia mùa hạ mây rầu rĩ đi

Nước xanh sông khép bờ mi

Chiều xa bãi vắng có khi bàng hoàng

Tôi đa mang, em đa đoan

Gỡ ra nối lại chỉ toàn hư không

Muốn đi cho bớt mênh mông

Mà sông thì vẫn một sông đôi bờ

Em bơ vơ phía bơ vơ

Tôi hoang sơ cứ hoang sơ một đời.

M.G.L

 

 

THANH LONG

    Nửa vòng tay

Sợ tiễn anh rồi em khóc đấy

Trung du - còn nợ nửa vòng tay

Phù sa sông Hồng ta lớn dậy

Hương bưởi Đoan Hùng mái tóc bay

 

Để hoa mua tím triền vụng dại

Đồi chè bát úp ngọt môi say

Bắc cầu dải yếm thời con gái

Ai nỡ buộc hờ lạnh heo may.

 

Lạc vầng trăng. Ướt. Hôm mười sáu

Ngậm ngùi rừng cọ gối đêm thâu

Hong lời hẹn ước xanh màu lá

Mây cuối trời kia đã nát nhàu.

 

Thương lắm quê nghèo nên mắc nợ

Mẩu sắn thơm nồng ấm tháng ba

Thậm Thình lẻ nhịp câu hát Ghẹo

Vuông bánh chưng thêm dẻo bánh dầy

 

Sợ tiễn anh rồi em khóc đấy

Trung du - nợ mãi nửa vòng tay.

T.L

VŨ KIM LIÊN

Đêm đang dần về sáng

      (Gửi Huế)

Đêm. Giật mình thảng thốt

Nỗi niềm sương khói mang mang

Ký ức hiện hình một vòng tay bất chợt

Ta giật mình tiếc một giấc mơ

Có thể sẽ rất đau

Có thể sẽ rất buồn

Nhưng, số phận nào ai thay thế được

Vết thương lòng còn đó xót xa

Đã biết trên đời không có lá Diêu Bông

Mà sao cứ mải đi tìm

Cứ khao khát yêu một lần vụng dại

Cho rã rời tàn tạ nguồn cơn

Vắt cho đêm nóng lại thành ngày

Cho nỗi đam mê thoát ra ngoài lồng ngực

 

Đêm. Ngoằn ngoèo ý tưởng

Trăng thượng huyền gác núi phiêu du

Rượu Alba mềm môi đàn ông Huế

ánh mắt nhìn hừng hực lửa mùa đông

Đêm hoang dã buông lời mời gọi

Hãy yêu đi, say đi

Dẫu chỉ một lần

Rồi khép lại guộn vào cõi nhớ

Trả nhau về ga cuối bình yên

Ta thì sợ sẽ làm bay đi mất

Chút hương say còn sót lại trong lòng

Mặt trời lên làn sương tan tuyệt vọng

Ta với người đau đớn đến trăm năm

 

Đêm. Khắc khoải chim Từ Quy gọi bạn

Lưng trời đã ánh ngày thấp thoáng

Bóng người lầm lũi về xuôi

Ta chết lặng. Đêm đang dần về sáng.

V.K.L

BÙI VĂN KHA

           Khúc giao cảm

viết dưới ánh trăng mùa thu

Dưới ánh trăng thu ngợp ngợp lạnh lẽo

Tôi ngẫm nghĩ về tình yêu và cuộc đời

 

Tôi hiểu tình yêu phải có hy sinh

Nhưng không biết cái giá của nó

 

Mọi sự được thua đều vô nghĩa

Nhưng tình yêu cũng không hẳn là canh bạc

 

Tình yêu nhiều ngọt ngào và cuộc đời cũng thế

Nhưng mỗi cái có hương vị riêng

Sự ngọt ngào có ở nụ hôn bất tận - Khúc hoan ca

giao thời của nỗi đam mê và sự xâm chiếm luôn luôn

                     kéo tôi vào miền khát chân thực

Thường tình yêu khoác bộ cánh trắng trắng…

 

Mát rượi cuộc đời tôi là em

Em trang điểm cho tôi sự nặng nhọc ngất ngây niềm hứng khởi

dịu dàng bằng giọng thầm thì yêu đương.

 

Tôi lặng lẽ trong ánh trăng mùa thu huyễn hoặc

Chợt nhớ em đơn côi.

 

Mùa thu sau - mùa thu sau nữa

Dưới ánh trắng bàng bạc không biết có gì còn lại?...

B.V.K

 

 

HỒNG ĐÀ

        Rừng xanh

Núi lơ lửng

         Giữa mênh mông

Khói mây vỡ trắng - ngàn thông gió đèo

Đường rừng dốc đá cheo leo

Nghe âm vang tiếng suối reo gần kề

 

Bồng bềnh vạt nắng sơn khê

Gió chiều se lạnh đêm về trăng lu

Tiếng rừng khoan nhặt xa đưa

Chông chênh nỗi nhớ…

                         Cũng vừa ban mai

Nghe như vang vọng thiên thai

Tigôn hoa nở cháy hoài bình minh.

                                                      H.Đ

 

 


HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH

HỘI THẢO VỀ TÁC PHẨM “ĐỜI SỐNG MỚI” CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Văn nghệ sỹ Phú Thọ với Chủ tịch HỒ CHÍ MINH
HÌNH ẢNH NGƯỜI CỘNG SẢN TRONG TÔI
HỌC BÁC VỀ TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
LÀM THEO LỜI BÁC "DĨ CÔNG VI THƯỢNG"
TÂM LÒNG CỦA BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ VIỆT NAM
Tư tưởng Hồ Chí Minh về phong cách nêu gương
Nêu gương
Tiên tri của Bác
Một vài suy nghĩ về quan điểm thế giới quan Hồ Chí Minh
Cán bộ, đảng viên phải gương mẫu rèn luyện, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Xây dựng và chỉnh đốn Đảng dưới ánh sáng Tư tưởng Hồ Chí Minh
Triển lãm Thư pháp thơ chữ Hán của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Kỷ niệm 123 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2013) Có một nền giáo dục thân dân
Bác Hồ với bảo tồn, tôn tạo phát huy di tích Đền Hùng
HỒI ỨC NHỮNG LẦN ĐƯỢC GẶP BÁC HỒ
CÓ MỘT SỰ THẬT ĐÁNG SUY NGHĨ
HÌNH ẢNH BẬC HIỀN TRIẾT HỒ CHÍ MINH QUA THƠ CHẾ LAN VIÊN
QUÁN TRIỆT NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG IV, ĐẠI HỘI LẦN THỨ XI CỦA ĐẢNG
CHÌA KHÓA MỌI THÀNH CÔNG
KỶ NIỆM 23 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM (6/12/1989 - 6/12/2012)
LỜI BÁC ĐẾN HÔM NAY VẪN CHƯA HỀ CŨ
NHỮNG ĐẶC TRƯNG PHẨM CHẤT VỀ GIÁ TRỊ NHÂN VĂN TRONG SÁNG TÁC CỦA HỒ CHÍ MINH
NGHỊ QUYẾT CỦA Ý ĐẢNG, LÒNG DÂN
HỌC TẬP NGHỊ QUYẾT TW 4 NHỚ LỜI BÁC DẠY - ĐOÀN HẢI HƯNG
Nét nổi bật của Chủ tịch Hồ Chí Minh là rất coi trọng phẩm chất con người - Bùi công bính
GIỮ LẤY ĐỨC TIN - Lê Phan Nghị
SÁNG THÊM NHỮNG CHI TIẾT VỀ BÁC HỒ QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC NHÀ VĂN

TẠP CHÍ VĂN HỌC

Năm 2017
Năm 2014
Năm 2007
Năm 2009
Năm 2013
Năm 2012
Năm 2011
Năm 2010
Năm 2008

QUẢNG CÁO

















THÔNG BÁO

THỂ LỆ CUỘC THI THƠ, NHẠC Chủ đề: “Biển, đảo Việt Nam”

Thông tin liên hệ:
Tạp chí Văn nghệ Đất tổ - 160 Phố Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - TP Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
Điện thoại: 0210. 3816945 - 3811984
Email: tapchivannghedatto@gmail.com
Bản quyền thuộc về Tạp chí Văn nghệ Đất tổ
Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này.